⬅ Trước Tiếp ➡
Anh rủ mắt xuống, nửa ngón tay thăm dò vào trong, lập tức bị cái chỗ mềm mại kia hút vào, mà người trên vai rốt cuộc cũng "Ngô" một tiếng thoải mái hiếm thấy.
"Động một chút." Thanh âm cô run rẩy, liên tục năn nỉ lại giống như là nũng nịu.
Phó Hoài đưa một cái tay khác kéo áo nhỏ của cô lên, không chút cản trở nào xoa nắn gò đào mềm mại kia của cô, đỉnh nụ hoa nhỏ dần dần dựng đứng lên, anh nhìn thưởng thức, đầu ngón tay xoa nắn đỉnh nhỏ kia, nhẹ nhàng lôi ra rồi bật lên, như là giọt sương sớm trên phiến lá đang nhảy múa.
Người đàn ông không thể khống chế được, thấp giọng than thở.
Ngón tay nơi u huyệt tăng nhanh tốc độ, anh phối hợp với yêu cầu của cô, lúc nhẹ lúc nặng đâm vào rút ra.
Cô gái nhỏ tinh tế, rên rỉ vỡ vụn như mèo kêu, trong tay anh mềm nhũn thành một vũng nước, nghiêng đầu tựa vào đầu vai anh, hơi thở mê người: "Còn, còn có......."
"Còn có cái gì?" Phó Hoài thấp giọng: "Làm sao lại phóng đãng như vậy."
Anh lại thêm một ngón tay, tiến vào có chút khó khăn, nhưng cô rất động tình, không biết là do phản ứng sinh lý không cách nào tự điều khiển được hay là do có chút thích anh đụng chạm.
Tiếng nước trong phòng hoà hợp vang lên, trên ngón tay anh toàn là nước dâm thuỷ, ngay cả lòng bàn tay cũng có nước đọng trên đó.
Nhưng thắt lưng từ đầu đến cuối đều không có tháo ra.
"Ưm......." Cô nhẹ nhàng phối hợp với động tác của anh, eo nhỏ mềm mềm đong đưa, áo len màu trắng phủ xuống eo nhỏ không đến một nắm tay, cho dù ai cũng không nghĩ rằng nó linh hoạt đến vậy.
Dục vọng trong mắt anh ngày càng đậm, hoá thành động tác trên đầu ngón tay anh.
Động tác có chút hung hãn.
Nhưng thanh âm của cô lại tung bay, phát ra càng thêm rõ ràng, chỉ cần hé mở là phả vào vành tai anh, mờ mịt liếm láp lấy vành tai của anh.
Giống như là yêu thích.
Cô đặt tay lên ngực của anh, khó nhịn mà xoa nhẹ hai lần, trên trán Phó Hoài nổi lên gân xanh, nhẫn nại nói: "Đạm Anh Anh, em tốt nhất chỉ đối như vậy với mình tôi thôi."
Cô nghe không hiểu, ánh mắt mông lung sương mù vô tội nhìn anh, Phó Hoài nghiêng đầu, hôn lên đôi mắt mơ màng hơi nước liễm diễm của cô.
Cô nhắm mắt lại, ngón tay trong cơ thể rốt cuộc gảy qua cục thịt nho nhỏ mềm mềm, nhéo nhéo, lại đâm vào nó nhưng chỉ hướng vào trong chống đỡ.
Lưng cô thẳng băng, nghe theo bản năng khao khát của mình: "Có thể.... dùng thêm chút sức nữa không......"
Phó Hoài kềm chế kêu rên, ngón tay đồng thời thả lực.
Đại não cô trống rỗng một lát, giống như TV bị hỏng với những bông tuyết bung ra trắng xóa, sau mấy giây căng cứng, toàn bộ nước đều chảy ra.
Trên cánh tay người đàn ông căng cứng nổi lên gân xanh, lại xoa xoa thêm một lát mới đem tay rút ra.
U huyệt một lần lên cao trào, bên trong nhanh chóng co rút lại, ướt át nhưng không thuận, tiếp nhận tất cả đồ vật có thể đi đến chỗ sâu nhất.
Quả nhiên, cô lẩm bẩm, đưa tay sờ lên thắt lưng anh, cùm cụp một tiếng vang lên, lại bị người đàn ông đè lại.
"Không được." Anh nói.

⬅ Trước Tiếp ➡