⬅ Trước Tiếp ➡

đang bắt nạt người khác, lại còn như người bội tình bạc nghĩa.
Cô hạ giọng nói " Đâu có." " Vậy về sau nếu gặp lại chị, có thể nói chuyện được không?" Vu Hướng Tây vui vẻ trở lại, nhìn cô bằng đôi mắt sáng ngời, khi cười lộ ra cặp răng nanh dễ thương.
Phó Nhàn Linh do dự một lúc lâu rồi mới nhẹ gật đầụ Dù sao cũng chỉ là nói chuyện bình thường thôi, người ở tầng trên người ở tầng dưới, sau này không tránh được sẽ đụng mặt vài lần.
Sớm biết vậy cô đã chọn một người xa lạ.
Nhưng người lạ....
cô lại không dám.
Đêm đó Phó Nhàn Linh dám nói những lời đó cũng chỉ vì đối phương là một cậu thanh niên hiền lành vô hại.
" Chị định mua gì vậy?" Vu Hướng Tây đi đến bên cạnh giúp cô đẩy xe.
Phó Nhàn Linhcau mày, quay sang nhìn cậu " Cậu không cần đi theo tôi, chúng ta về sau có gặp thì chào hỏi đơn giản một hai câu là được, những chuyện dư thừa khác thì không cần.
Chuyện đêm đó cứ coi như chưa từng xảy ra được không?" Cô dứt khoát nói, nụ cười tỏa nắng trên gương mặt thiếu niên dần biến mất, anh gật đầu, trầm giọng nói "Ra vậy." Vu Hướng Tây đeo balo rồi rời đi.
Phó Nhàn Linh liếc nhìn cậu một cái rồi quay đi, chỉ là trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịụ Giống như mình vừa gây ra chuyện gì đó vô cùng xấu xa, cảm giác tội lỗi đó khiến cô cảm thấy khó thở.
Đối phương mới là sinh viên đại học, cô đúng là tạo nghiệp.
Sau khi mua rau về, cô rửa sạch rau và nấu nướng như để trút giận, nấu liên tiếp hơn chục món rồi một mình ngồi vào bàn ăn, từ từ nếm thử.
Sự cô đơn chưa từng có bao trùm lấy cô.
Ăn xong cô nhìn những món ăn chưa được chạm đến trên bàn mà thở dài.
Thôi Hiểu nói đúng, cô nên tìm một công việc, để bản thân được hít thở một chút.
Phó Nhàn Linh trước khi nghỉ việc thì cô là giáo viên ngữ văn ở một trường trung học.
Cấp ba áp lực học lớn, một tuần bảy tiết, cô còn có hai tiết tự học buổi sáng, nhớ tới đoạn thời gian đó, cô cùng Trương Tuyền Phong hai người đều vì công việc mà bôn ba lao lực, về đến nhà, hai người càng là ai bận việc nấy.
Cô nghĩ, tìm một công ty, ứng tuyển một chân ngồi bàn giấy.
Cô muốn thay đổi hoàn cảnh mới.
Buổi phỏng vấn chiều hôm sau diễn ra rất thuận lợi, trên đường về nhà cô thuận đường đi qua siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn, rồi lại mua thêm một cân táo và cam, đến lúc vào thang máy, không ngờ rằng va phải một nam sinh.
Cậu đeo ba lô, trên mặt đầy mồ hôi, nàng vừa bước vào đã bị cái sức nóng hầm hập bao vây, lưng cô không ngừng rùng mình tê dại, trong đầu cô tất cả đều là cảnh tưởng bị nam sinh đè ở trên tường gạch điên cuồng thọc vào rút ra, khiến cô có chút miệng khô lưỡi khô ráp.
“Chị .” Cậu chủ động chào hỏi, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cô.
Phó Nhàn Linh lại không dám nhìn hắn, thấp đầu, hàm hồ mà “Vâng” một tiếng.
Thang máy không có người khác, cô đứng phía bên trái, cậu đứng phía bên phải, cửa thang máy khép lại , hắn nghiêng đầu nhìn qua, thấy hai đốt ngón tay của cô bị mấy cái túi xách trên tay làm cho tím lại, cậu liền chủ động đưa tay ra xách lấy túi.
Phó Nhàn Linh khẽ tránh người, “Không cần……” Nam sinh nhiệt độ cơ thể hơi cao, ngón


⬅ Trước Tiếp ➡