⬅ Trước Tiếp ➡
Trong toàn bộ giới thượng lưu này, người thông minh nhất chính là Yến Giác
Dương tiểu thư nghĩ vậy.
Cô bé không hiểu tại sao Yến Giác lại lợi hại như vậy. Rõ ràng tất cả mọi người đều lớn như nhau, nhưng cậu luôn có thể nói ra rấtnhiều từ mà người khác nghe không hiểụ
Cậu ấy cũng luôn ăn mặc tỉ mỉ không chút cẩu thả, giống hệt ba mình.
À, đúng vậy, còn đặc biệt lễ phép.
Từng cử chỉ đều là… gọi là ưu nhã.
Yến Giác rấtnhanh bước đi và chào hỏi những đại lão khác với vẻ mặt thản nhiên.
Dương Tiểu Thư thở dài.
Nhưng cậu chính là… quá lạnh lùng.
Cậu đối đãi với tất cả mọi người đều như vậy, lịch sự và lạnh lùng, thực sự trông rấtgiống bố mẹ mình, không biết ở nhà có giống vậy không?
Còn có, cậu không cảm thấy mệt mỏi sao?
Những trưởng bối kia đứng ở trước mặt, chỉ là chào hỏi thôi mà Dương Tiểu Thư cũng cảm thấy nhút nhát. Vậy mà Yến Giác, có thể đĩnh đạc mà ngửng cao đầu mà nói.
Thật là kỳ quái.
Đây có lẽ chính là sự khác biệt giữa thiên tài và những người khác.
Sau bữa tiệc kết thúc, Yến Giác the0 Yến Triều trở về Yến gia.
Cố Tuyết Nghi về nhà sớm, đang ngồi trên ghế sô pha lật sách, Yến Giác nhanh chóng tới gần, thấp giọng gọi "Mẹ."
Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu lên.
Vẻ mặt lạnh lùng và xa cách của Yến Giác tɾong nháy mắt biến mất, cậu nhào vào tɾong ngực Cố Tuyết Nghi, ôm chặt cổ Cố Tuyết Nghi, nhỏ giọng nói "Mẹ, hôm nay chúng ta mới xa nhau mấy ngày, nhưng con nhớ mẹ rấtnhiều…"
Yến Triều đứng ở phía sau ...
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng vuốt ve đầu Yến Giác, đặt cuốn sách xuốngi, sau đó mới đứng dậy.
Yến Giác không thể không đứng thẳng người, sau đó nhìn Cố Tuyết Nghi và Yến Triều nhẹ nhàng ôm nhau một cái, Yến Triều còn hôn lên môi Cố Tuyết Nghi.
Yến Giác nhịn không được càng ôm chặt cánh tay Cố Tuyết Nghi, lời nói có chút làm nũng "Mẹ, hôm nay chúng ta cùng nhau vẽ tranh được không?"
" Có thể."
Tuy nhiên, Yến Giác cảm thấy như vậy còn chưa đủ không thể không làm nũng nhiều hơn.
""Mẹ, con làm táo rút tơ cho mẹ được không? Con vừa mới học được."
" Được"
Yến Triều ở bên cạnh nhìn chằm chằm, tɾong lòng có chút ghen tuông.
Còn nhỏ mà rấtbiết chiếm tiện nghi.
Cái gì có thể làm nũng đều nói ra miệng.
Nếu để Dương tiểu thư nhìn thấy cái cảnh này ở Yến Gia, có lẽ chỉ sợ rằng ánh mắt rớt khỏi hốc mắt.
Yến Giác toàn tâm toàn ý dính lấy Cố Tuyết Nghi.
Chờ xoay người lại nói thêm hai câu mềm mỏng với Yến Triều, miễn cho bị ba ghi hận, hiển nhiên đã rấtam hiểu với kịch bản như vậy rồi.
Thời điểm cậu còn nhỏ, Cố Tuyết Nghi và Yến Triều đã dạy cậu, một mặt lãnh đạm bén nhọn, vĩnh viễn là để lại cho người ngoài, ôn nhu là để lại cho người nhà.
Yến Giác vẫn còn không biết cái gì gọi là ôn nhụ
Nhưng khi ở nhà, cậu có thể tự tin làm một đứa trẻ, nhưng đáng tiếc đứa trẻ này còn không còn xứng được ngủ cùng ba mẹ.
Sau khi Yến Giác làm xong những quả táo rút tơ, lại vẽ tranh với Cố Tuyết Nghi và còn xem phim tài liệu cùng Yến Triều, lúc này mới quay đầu ôm chiếc gối nhỏ của mình mà đi ngủ.
Cậu phải đi ngủ sớm.
Cậu rấtbận.

⬅ Trước Tiếp ➡