⬅ Trước Tiếp ➡
"Không phải nữa." Cố Tuyết Nghi khe khẽ thở dốc, cô ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy Yến Triều là cực kỳ tốt.
Cô giơ tay vuốt ve lông mày của người đàn ông, lười biếng cười cười nói " Yến tổng hoan nghênh anh vào nhà, không phải tình nhân mà đã là chính thất."
Yến Triều nhe0 mắt hỏi “Tiểu minh tinh lần trước nhờ Cố tổng chiếu cố hắn tên là gì?”
Cố Tuyết Nghi ?
Cố Tuyết Nghi nhịn không được bám lấy e0 anh, khẽ cười ra tiếng "...Sao anh còn nhớ vậy?"
Yến Triều mím môi dưới dùng sức hôn cô.
Anh cuối cùng cũng có thể nói danh chính ngôn thuận nói ra câu "... Anh ghen."
"Ửm?"
Yến Triều cắn răng, trầm giọng đếm từng cái một "Thời điểm minh tinh nhỏ kia cầu em bao nuôi, anh ghen. Phong Du nói thícoh em, anh ghen. Hai chúng ta cùng nhau đi đến nhà Giản Xướng Minh, em và Giản Xướng Minh nói chuyện cùng nhau, anh ghen.
Thời điểm em đưa Yến Văn Gia đi học kỹ năng diễn xuất̸, anh cũng ghen. Em dẫn Yến Văn Gia đến công ty Giang thị, mà không lựa chọn đến tìm anh, anh cũng ghen. Em một mình tổ chức sinh nhật cho Yến Văn Hoành, dẫn bọn họ đến công viên giải trí, anh cũng ghen. Thời điểm em mời anh đi xem công chiếu, vào cửa gặp vô số người, anh cũng ghen.
Cố Tuyết Nghị ngây người một chút.
Có rấtnhiều thứ trước đây cô chưa từng để ý đến qua, thế nhưng Yến Triều đã ghi nhớ từng thứ một...
Cố Tuyết Nghi nhịn không được nói "Nhưng lúc tiểu minh tinh đó nói chuyện, em cũng nói chuyện qua đïện thoại lần đầu với Yến tổng, ngay cả mặt cũng chưa chưa từng thấy..."
Yến Triều thản nhiên nói “Lúc đó anh còn chưa nhận ra, nhưng sau khi hồi tưởng lại, càng nghĩ càng thấy ghen.”
"Nếu mà nghĩ kỹ lại thì, Anh đã có chút thích em kể từ lần gọi vide0 đầu tiên với em..."
Sau đó, chính là một lần thích là lại càng sâu hơn.
Thậm chí sau này, anh còn không đành lòng để cô rời khỏi Yến gia, anh muốn giữ cô đến hết cuộc đời. Trên trời dưới đất, đều phải tìm được cô.
Đây là lần đầu tiên Cố Tuyết Nghi nghe Yến Triều nói những lời như vậy.
Chỉ là Những gì anh giải thích rõ ràng chỉ đến việc anh ghen tuông đến mức nào, nhưng nó còn ma͙nh mẽ hơn cách anh thổ lộ với cô tɾong căn hộ, thoải mái thổ lộ, còn muốn lay động trái tim cô.
Cố Tuyết Nghi dở khóc dở cười, nhưng lại cảm thấy giống như chính mình chậm chạp nếm ra được một ý chút vị ngọt tɾong từng câu chữ anh nói.
Cố Tuyết Nghi nhẹ nhàng hôn lên môi Yến Triều, nhỏ giọng nói "Lần đầu tiên nói chuyện với Yến tổng, tɾong lòng em cũng đã có chút thưởng thức Yến tổng."
"Đa tạ khi đó Cố tổng thưởng thức anh, cho nên mới có về saụ" Yến Triều ôm Cố Tuyết Nghi càng chặt hơn, Cố Tuyết Nghi giơ chân lên, câu rèm giường rơi xuống.
Hai cặp nến đỏ phát ra âm thanh “tách tách” nhẹ nhàng, ánh đèn lắc lư, khiến cho căn phòng có ánh sáng vô cùng mê hoặc.

Thịnh Húc và Yến Văn Hoành canh giữ ở đây chưa tới nửa tháng, thỉnh thoảng có Yến Văn Xu và Yến Văn Gia sẽ đến canh gác thay.
Về phần Giang Việt cùng Phong Du đều bị người của Yến thị ngăn ở ngoài cửa, không cho phép tiến vào.
Trần Vu Cẩn phải đến Yến Thị mỗi ngày để duy trì hoạt động bình thường của công ty, vì vậy anh ấy không thể canh giữ mãi ở chỗ này được.

⬅ Trước Tiếp ➡