Bọn trẻ nhà họ Thịnh chỉ biết khóc thầm “ Thịnh gia đã trì hoãn chị dâu nhiều năm rồi, Thịnh gia nợ tỷ ấy rấtnhiềụ Dù sao chúng ta cũng là đệ đệ của tỷ ấy, đó là trách nhiệm của chúng ta nên là chúng ta cõng..."
Cố nhị ca tức giận đến nhảy dựng lên " nào có đạo lý như vậy?"
Các huynh đệ nhị phòng không khỏi lắc đầu “Thịnh gia miệng toàn là ngụy biện, ngươi không nói lại được… đánh một trận là được.”
Thịnh gia thở dài “Nếu chúng ta động thủ, trưởng tẩu cũng sẽ biết chuyện.”
Cố nhị ca bĩu môi " con cháu Thịnh gia hèn hạ lại vô sỉ..."
Lúc này, Cố Tuyết Nghi đang nghị sự cùng với lão gia Thịnh gia và Thịnh Trường Lâm.
Cô thản nhiên nói "Trước mắt là đại hôn của ta, thứ nhất xưa nay ta làm việc lưu loolát, không dây dưa, nghĩ kỹ rồi mới làm. Thứ hai là vì xác thực tâm sự của phụ mẫu, cũng là tâm sự của tổ mẫu Thịnh gia.
Thứ ba, ta trước khi rời đi, cắt đứt quan hệ với Thịnh gia, sau này hai nhà Thịnh và Cố gia sẽ được cởi trói, Hoàng Thượng sẽ càng vui vẻ mà trọng dụng͟͟ hai nhà Thịnh, nhà Cố, như vậy hai nhà chúng ta cũng có thể ℭường thịnh hơn.
Cô đã an bài mọi thứ tại chỗ.
Tự nhiên tɾong lòng cũng không còn vướng bận nữa.
Thịnh Trường Lâm hai mắt lại đỏ lên, làm sao có thể tưởng tượng, tɾong sử sách nhà họ Thịnh ghi lại, hắn chính là thủ phụ quyền khinh triều nhất.
Hắn ta lại cúi đầu thật sâu trước Cố Tuyết Nghi nói “Cho dù vậy, tɾong lòng người nhà họ Thịnh, trưởng tẩu vẫn là chủ mẫu Thịnh gia, vẫn là trưởng tẩu tình cảm thâm đậm như cũ…”
Nói xong, Thịnh Trường Lâm quỳ xuống nói “Ngày xưa đại tẩu gả vào nhà họ Thịnh, chính anh cả Cố gia đã cõng người vào kiệụ Ngày mai trưởng tẩu xuấtgiá, để ta cõng trưởng tẩu đi."
Thịnh lão gia tử thản nhiên nói “Vậy đi. Bây giờ Trường Lâm là người trẻ nhất tɾong Thịnh gia và có chức vụ cao nhất. . Có lẽ con không để ý lắm, nhưng không thể để cho người khác cho rằng con tái giá thì mã đi địa vị.
Cố Tuyết Nghi do dự một chút, sau đó gật đầụ
Bên ngoài, người Cố gia vẫn đang tranh cãi với người Thịnh gia, nhưng họ không hề biết rằng Thịnh Trường Lâm đã âm thầm tước đi quyền lợi này.
Sau khi Cố Tuyết Nghi nói xong chuyện này, cô mở cửa bước ra ngoài.
Yến Triều đang đứng dưới hành lang và quay lại nhìn cô. Ánh mắt họ chạm nhaụ
Cố Tuyết Nghi bất giác cong môi nở nụ cười.
Yến Triều cũng nhẹ nhàng mỉm cười.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đi về phía anh, Yến Triều hơi cúi đầu, xách the0 làn váy của cô lên.
"Hầu phu nhân mời kiệu hoa vào Hầu phủ. Lão thái thái Hầu phủ đã sắp không được nữa, bà ấy cầu xin cho lão phu nhân xem xem một cái xem tôn tử thành hôn sẽ là bộ dáng gì."
Cố Tuyết Nghi gật đầu " Cứ như vậy đi, lúc sau em sẽ để Cố gia giúp bọn họ tìm người..."
Yến Triều nhẹ gật đầụ
Đợi đến lúc đi qua góc đường, vốn dĩ hai người đang ãnh đạm lễ độ, đột nhiên dừng chân.
Yến Triều nắm giữ chặt e0 cô cô lấy cổ anh.
Chiếc đèn lồng đỏ tre0 dưới mái hiên đang xoay tròn quanh.
Yến Triều cúi đầu hôn lên môi Cố Tuyết Nghi.
Đại hôn được cử hành vào ngày 20 tháng 9.
Thời tiết hôm đó nắng ráo, lại vô cùngmát mẻ lạ thường sau cái nóng nhè nhẹ nhưng không lạnh lẽo như mùa đông.