Thị nữ bước vào cửa, nhìn thấy Đan Quế đang đứng ở đó, không khỏi giật mình “Cô nương ở chỗ mà?”
Đan Quế gật đầu nói "Cứ để ở đó đi."
Chén súp được để nguội ngay khi đặt vào.
Ngày hôm sau khi cô tỉnh dậy, Cố Tuyết Nghi lười biếng mở mắt ra, thoáng thấy Yến Triều trần ͙truồng đang đứng trước giường, nhặt quần áo trên sàn lên mặc vào một cách vụng về.
Cố Tuyết Nghi đảo mắt nhìn thoáng qua, phát hiện trên sườn, e0 và bụng của anh đều có vết bầm nhẹ. Bên dưới vết bầm là làn cơ bắp cong lưu loát cùng Với những vết bầm làm thêm màu sắc, ngược lại còn có một phần dã tính không thể diễn tả được.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi ngồi dậy.
Yến Triều nghe thấy tiếng động, lập tức nhìn về phía cô.
"Sao em tỉnh dậy sớm thế?"
"Em quen rồi." Cố Tuyết Nghi chậm rãi ngồi dậy, thân hình như thiếu nữ, mảnh khảnh yểu điệu tinh tế. Cố Tuyết Nghi đêm qua giật lấy áo tɾong của Yến Triều, bọc lại, mặc dù áo của Yến Triều rộng rãi hơn rấtnhiều, nhưng mặc ở trên người cô cũng không lộ ra vẻ yếu đuối, ngược lại còn có một loại khí thế lãnh diễm câu người khác.
yết hầu của Yến Triều giật giật chỉ cảm thấy máu lại rấtnhanh từ tứ chi bách hải chạy tới.
Trận đòn này thật không phải là uổng phí.
Ngay cả phụ thân và các thúc thúc của Cố Tuyết Nghi từng người một người sau lại ra tay hung ác hơn người trước.
Nghĩ tới đây, Yến Triều đáy lòng vẫn có chút chột dạ.
Cố Tuyết Nghi vội vàng đứng dậy, thay xiêm y rồi nói "Hôm nay anh cùng em vào cung đi."
“ Hả?" Yến Triều phản ứng lại rấtnhanh "Là muốn xin Hoàng thượng tứ hôn?”
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Ừm."
Yến Triều dở khóc dở cười.
Thật giống như cô đang bao nuôi anh vậy
Chuyện như vậy, cô cũng không cần anh làm cái gì, bản thân cô có thể tự mình làm xong trước.
Yến Triều trịnh trọng đáp "Được."
Bọn Họ hẳn là nên tổ chức đám cưới ở nơi này dưới sự chứng kiến
của Cố gia, để bọn họ có thể thực sự an tâm về cô.
Bất quá Cố Tuyết Nghi cũng không có lập tức đứng dậy, mà là xoay người nói "Lưng đaụ"
Yến Triệu đi tới trước mặt cô “ Anh xoa xoa cho em.”
Cố Tuyết Nghi hài lòng nhe0 mắt lại.
Yến Triều xoa xoa, không khí tɾong phòng lại thay đổi.
Cố Tuyết Nghi cảm thấy điều này khá thú vị, lập tức ôm vào e0 Yến Triềụ
Yến Triều ôm toàn bộ cơ thể cô.
Cứ như thế mãi cho đến canh giờ sau, Cố Tuyết Nghi mới chân chính đứng dậy rửa mặt.
Bây giờ Cố Tuyết Nghi không còn là chủ mẫu của Thịnh gia nữa. Đan Quế cũng đã the0 Cố Tuyết Nghi từ rấtsớm, rấtquen thuộc với tính tình của cô, biết cô không thua kém gì nam nhi, mỗi việc đã quyết định thì không thể thay đổi.
Đan Quế ở tɾong viện canh giữ một đêm, ngay cả sắc mặt cũng không thay đổi một chút, vẻ mặt tự nhiên đi lấy nước, lại đi lấy xiêm y mới đến cho Cố Tuyết Nghi.
Hai người nhanh chóng thay quần áo xong, đi thỉnh an Cố phụ và Cố mẫu, sau đó lên xe ngựa hướng về h0àng cung.
Cố phụ cực kỳ tức giận, thầm nghĩ tại sao ngày hôm qua ông lại không đấm chết Yến Triều đây?
Cố mẫu thì khác, bà thản nhiên nói "Coi như là Nghi Nhi nuôi một trai lơ, ngẫm lại như thế, có phải là cảm thấy tɾong lòng cân bằng rấtnhiều hay không?""
Cố phụ tức giận nói “Như vậy cũng không được ”