"Hắn thật ra là thương gia?" Cố thúc cau mày nói "Vậy hắn làm sao có thể xứng với nhi nhi nhà ta?"
"Này, nhị ca sao có thể coi thường thương nhân? Doanh nhân cũng vậy. Nếu hắn ta xung đột cùng với Nhi nhi, hắn cũng không thể làm gì được Nhi nhi" Cố tam thúc vội vàng nói.
" Các ngươi thì hết gì? Địa vị của thương nhân ở thời đại đó cực kỳ cao. Ở một số nơi, địa vị của thương nhân thậm chí còn vượt qua cả quan chức."
Những người khác của Cố gia nghe được thì sửng sốt.
Sau khi Cố phụ nói xong, ông ấy đột nhiên bước vào sân trường và nói “Bất kể thân phận của hắn là gì lão nhị đánh không lại hắn.”
Cố phụ lập tức nghiêm nghị nói "Tránh ra "
Cố nhị ngay lập tức từ bỏ vị trí của mình ngay khi nghe thấy âm thanh.
Cố phụ bước vào thay thế.
Cố phụ nói "Hôm nay cũng không làm khó ngươi, người Cố gia tập võ, nếu là đồng loạt xông lên, không khỏi quá cậy thế. Vậy thì ... Từng người một lên.."
Yến Triều ......
Vậy có gì là khác cùng với câu tất cả cùng xong lênm
Nhưng Yến Triều vẫn cười nhạt nói “Nghe the0 bá phụ nói.”
Cuộc chiến này kéo dài tɾong ba canh giờ.
Đợi Đến giờ ăn, hầu hết nam định Cố gia đều không vào bàn.
Cố Tuyết Nghi không khỏi thắc mắc "Mọi người đâu?"
"Có lẽ họ vẫn đang luận bàn đi, mặc kệ họ..."
Cố Tuyết Nghi hơi nhíu mày.
Tuy rằng có chút lo lắng cho Yến Triều, nhưng cô biết rấtrõ Yến Triều có năng lực, anh hẳn là có thể tránh được cha và nhị ca gây khó dễ. Nhưng không phải là một vấn đề lớn gì đáng lo ngại.
Vẻ mặt Cố Tuyết Nghi thoải mái hơn, cô nâng ly lên uống một chút rượu với Cố mẫụ
Đã lâu rồi cô không uống rượu quê, không biết tại sao, hôm nay cô cảm thấy rấtvui nên uống thêm.
Cố mẫu vội vàng gọi nha h0àn tới, nha h0àn đỡ Cố Tuyết Nghi trở về phòng
Cố Tuyết Nghi đi trên đường tâm tình rấttốt, dừng lại hỏi "Vị Yến công tử hôm nay, các ngươi an trí ở nơi nào?
"Hồi cô nương, an trí ở tɾong Thanh Phong viện."
Cố Tuyết Nghi sắc mặt hơi say, nhưng ánh mắt lại đặc biệt sáng ngời, xoay người nói "Vậy thì đi Thanh Phong viện đi."
Các nha h0àn luôn nghe the0 lời cô, không chút do dự, đỡ Cố Tuyết Nghi đi đến viện Thanh Phong.
Mà lúc này, Cố phụ mới lẻn trở lại bàn ăn.
Cố mẫu tức giận nói "Sao lại còn về trễ như vậy?"
Cố phụ cười cười nói " Ta là sợ đụng phải nhi Nhi. Nếu con bé hỏi ta có phải ta có phải là đã xuống tay với Yến công tử kia hay không, ta cũng không biết nên trả lời như thế nào."
"Vậy ông đã xuống tay?" Cố mẫu hỏi.
Cố phụ mỉm cười "Đương nhiên "
Nhưng sau đó vẻ mặt của ông lại trở nên khó coi "Ngày mai Nhi Nhi sẽ không tức giận chứ?"
"Mấy người đánh vị Yến công tử kia rấtthảm?"?"
“…Không.” Cố phụ nhớ lại tình cảnh trên giáo trường, nói "Người này bộ dạng thư sinh, khí chất văn nhã, nhưng xuống tay lại cực kỳ tàn nhẫn. Thật đúng là có vài phần giống với Cố gia chúng ta. Lão nhị cùng với mấy người ở nhị phòng tam phòng đều không chiếm được thế thượng phong tɾong tay cậu ta.”
Cố mẫu nói " Đã một phen tuổi tác mà còn chơi trò này?
Cố phụ cười gượng nói "Bà đừng nói tôi, nếu là bà đi thì cũng sẽ ngứa tay hận không thể thu thập tên tiểu tử đó cho xem.”