⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng cho dù thế nào Yến Văn Bách cũng không tập trung được, quanh quẩn như chóp mũi cậu ta đều là mùi hương truyền tới từ trên người Cố Tuyết Nghi. Không còn là mùi hương Paris mà cô từng thích, mà là một mùi dầu gội nhàn nhạt ... Hình như là chanh.
Trong đầu Yến Văn Bách suy nghĩ lung tung.
Một người nhìn rất nghiêm túc, một người thất thần, thế nhưng cũng khó có được hài hòa cùng chung sống, không biết làm kinh hãi bao nhiêu tròng mắt của người giúp việc trong biệt thự.
Hai người cứ như vậy cùng nhau xem hết tám tập phim cổ trang, đảo mắt đã đến giờ ăn trưa.
“...... Không đẹp lắm." Cố Tuyết Nghi đánh giá.
Căn bản Yến Văn Bách cũng không xem được tình tiết gì, nghe thấy giọng nói của Cố Tuyết Nghi, lúc này mới quét mắt nhìn màn hình. Sau đó vừa liếc mắt một cái liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Ngũ quan của gương mặt kia tinh tế đến gần như có thể dùng hai chữ "Hoa lệ" để đánh giá.
Người đàn ông đầu đội ngọc quan, mặc cẩm y hoa phục, khi ống kính quét qua, anh ta liền trở thành một tồn tại chói mắt nhất.
Yến Văn Bách nói "Rất khó coi."
Cố Tuyết Nghi mất đi hứng thú, cũng không có chú ý tới gương mặt đặc biệt xuất sắc kia.
Đứng dậy đi về phía phòng ăn, người giúp việc đã đặt đồ ăn lên bàn. Cố Tuyết Nghi quét một vòng, ngoại trừ bữa chính, còn có salad rau, trái cây tươi phối hợp cùng
Điểm này ngược lại làm cho Cố Tuyết Nghi rất hài lòng.
Hiện đại có một từ được gọi là "khoa học công nghệ", sự phát triển của khoa học công nghệ có thể khiến cho người dân của thời đại này tận hưởng được trái cây tươi đa dạng.
Đây chính là thứ mà Cố Tuyết Nghi yêu thích.
Yến Văn Bách cứ như vậy trơ mắt nhìn Cố Tuyết Nghi chậm rãi ăn xong bữa sáng, ăn trưa, giữa chừng lại đọc sách, xem phim ... Hoàn toàn không coi Giang Nhị tới cửa như là một chuyện đáng để bận tâm.
"Cái này rất ngon." Đột nhiên Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu, chỉ chỉ đĩa dâu tây trước mặt.
Nữ giúp việc vội vàng nói "Vậy lại rửa thêm một đĩa cho phu nhân?"
"Ừm." Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Đúng lúc này, Giang Nhị tới cửa.
Giang Nhị cũng không tên là Giang Nhị, mà là Giang Việt. Chỉ là anh ta xếp thứ hai ở Giang gia, khi còn bé, Giang Nhị lại giống như một que tăm, mọi người cũng quen gọi anh ta là "Giang Nhị" để trêu ghẹo, chờ gọi đến bây giờ, dĩ nhiên xưng hô này đã trở thành một biểu tượng không thể khinh thường.
Anh ta cùng thư ký đi vào, vệ sĩ đứng ngoài cửa.
"Yến phu nhân." Giang Việt vừa mới vào cửa đã lễ phép xưng hô một tiếng, sau đó mới nhìn về phía người phụ nữ ngồi trên sô pha.
Yến Văn Bách ngồi bên cạnh cô.
Trước kia Yến Văn Bách luôn luôn là người phấn chấn đến từng sợi lông, tính tình kiệt ngạo, lúc này lại ngồi có chút đoan chính, đoan chính đến mức có chút ... Ngoan ngoãn?
Mà người phụ nữ trẻ tuổi mặc váy dài màu trắng, dáng người thướt tha, một tay giữ trang sách, tay kia dừng ở giữa không trung, nhìn kỹ, có thể thoáng nhìn thấy chút nước còn sót lại trên đầu ngón tay cô.
Đúng lúc này nữ giúp việc lại bưng một đĩa dâu tây đi ra, cung kính đặt ở trước mặt Cố Tuyết Nghi. Giang Việt nhìn thoáng qua dâu tây, sau đó mới nhìn về phía khuôn mặt Cố Tuyết Nghi.

⬅ Trước Tiếp ➡