Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc, nhịn không được cảm thán thế giới này thật thần kỳ.
Vậy mà linh hồn con người có thể đi vào một cuốn sách.
Mà cuốn sách này có thể tự tạo thành một thế giới sống động.
Nhưng cô cũng không muốn làm đá kê chân cho tình yêu của người khác.
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, quyết định tiếp tục đọc thêm mấy cuốn sách nữa, mau chóng nắm giữ kiến thức chung của thế giới này...
Tương lai người chồng kia có muốn ly hôn hay không, liên quan gì đến cô.
Cố Tuyết Nghi cô cho dù là đi tới đâu, đều phải sống sót một cách xuất sắc có ý nghĩa
Cố Tuyết Nghi cứ như vậy ở trong phòng ngủ mấy ngày.
Đương nhiên nữ giúp việc của Yến gia không dám xem nhẹ cô, ba bữa đúng giờ đưa tới, cũng sẽ thường xuyên đến quét dọn phòng, đem quần áo đi giặt sạch.
Chớp mắt là năm ngày sau đó.
Vết thương trên đầu Yến Văn Bách đã khá hơn nhiều, cậu ta tháo dây băng trên trán xuống.
Trên đó chỉ còn lại một dấu ấn màu trắng nhạt.
Yến Văn Bách đi xuống lầu, vừa lúc nhìn thấy người giúp việc bưng khay đi qua.
"Cố … Cố Tuyết Nghi còn chưa đi ra?"
Người giúp việc cẩn thận đáp "Vâng, phu nhân còn đang nghỉ ngơi."
Nghỉ ngơi? Có ai lại nghỉ ngơi lâu như vậy?
Yến Văn Bách nhíu nhíu mày.
Sẽ không phải là bởi vì nhìn thấy Tưởng Mộng, cho nên không muốn ra, tự mình trốn trong phòng nằm khóc chứ?
Nhưng làm thế nào Yến Văn Bách cũng không có biện pháp đem phỏng đoán như vậy đặt lên khuôn mặt của Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi trong quá khứ sẽ không khóc.
Cố Tuyết Nghi bây giờ lại càng sẽ không.
Nếu là bởi vì chuyện của Tưởng Mộng mà tức giận, có lẽ cô sẽ tìm tới cửa đem Tưởng Mộng chia thành tám khối, mà không phải tự oán hận, như vậy mới càng phù hợp với phong cách của cô.
Đúng lúc này điện thoại trong phòng khách vang lên.
Nữ giúp việc nhanh chóng bắt máy.
Rất nhanh, khuôn mặt của nữ giúp việc trở nên trắng bệch. Cô ấy cẩn thận nâng ống nghe đưa tới trước mặt Yến Văn Bách "Tứ thiếu, là Giang tiên sinh."
"Giang tiên sinh nào?"
"Anh trai của Giang thiếụ"
Giang Tĩnh ngốc nghếch này thật đúng là mách gia trưởng?
Sắc mặt Yến Văn Bách lạnh lẽo, nhận điện thoại "Alo."
"Yến tứ thiếu?" Đầu kia truyền ra giọng nói lạnh như băng "Phiền Yến tứ thiếu đem điện thoại cho Yến phu nhân."
Yến Văn Bách siết chặt ống nghe. Là do cậu ta thiếu kiên nhẫn nên mới đánh nhau cùng Giang Tĩnh, sau đó dẫn ra phiền toái phía sau ..... Làm sao có thể để cho Cố Tuyết Nghi đến thu thập cục diện rối rắm này cho cậu ta?
Kiêu ngạo của cậu ta không cho phép.
Yến Văn Bách siết chặt ống nghe, đè nén lửa giận, lạnh lùng nói "Giang tiên sinh tìm chị ta có việc sao? Nếu là chuyện của Giang Tĩnh, Giang tiên sinh tìm tôi là được."
Giọng điệu của Giang nhị kia không chút lưu tình "Cậu không làm chủ được."
"Giang Tĩnh kia ngoài miệng đánh rắm, lại dám bàn tán chuyện của anh tôi, cho nên tôi cùng cậu ta đánh nhaụ Cậu ta què rồi sao? Hay là đang nằm trong ICU nên Giang tiên sinh mới vội vàng tìm tới cửa trút giận cho cậu ta như vậy?" Yến Văn Bách cũng không chút khách khí châm chọc, kéo đầy cừu hận.
"Yến tứ thiếu " Giang nhị ở đầu kia quát lớn một tiếng.
Cố Tuyết Nghi từ trên lầu đi xuống, vừa vặn nghe xong toàn bộ đoạn đối thoại.