Chính là cố ý dọa cô ta
Nhưng ... Nhưng ngay cả tứ thiếu ... Không, hiện tại ngay cả Giang thiếu cũng đều bị đánh... Tưởng Mộng trợn mắt há hốc mồm nhìn Giang Tĩnh, bối rối trong lòng chậm rãi khuếch tán ra.
"Giang, Giang thiếu không sao chứ?" Tuy rằng phía trước Giang Tĩnh không cho cô ta khuôn mặt tốt, nhưng lúc này Tưởng Mộng lại ân cần nghênh đón.
Vốn dĩ tư thế của Giang Tĩnh còn có chút không được tự nhiên, lúc này lập tức thẳng lưng, nghiến răng nghiến lợi "Tôi không có việc gì, tôi rất tốt."
"Yến phu nhân đối với người khác cũng quá vô lễ..." Tưởng Mộng buồn sầu nhíu mày.
"Không có, rất tốt, Yến phu nhân rất lễ độ."
Tưởng Mộng "..."
Giang Tĩnh lười nói nhảm với một người qua đường như vậy, cũng không nhìn cô ta nữa, vội vàng ra khỏi cửa Yến gia trước.
Trên lầu, bầu không khí có chút lúng túng.
Yến Văn Bách chưa từng ở chung một không gian với Cố Tuyết Nghi lâu như vậy, Cố Tuyết Nghi luôn ở trong trạng thái sắp giậm chân hoặc đang giậm chân, không ai có thể cùng chung sống hòa bình với cô.
Nhưng hôm nay...
Lúc này Yến Văn Bách mới nhìn khuôn mặt Cố Tuyết Nghi.
Cô đánh Giang Tĩnh để bảo vệ cậu ta?
Không.
Này cũng quá buồn cười.
Chuyện này căn bản là không có khả năng
Thời điểm suy nghĩ trong đầu Yến Văn Bách đang bay loạn, đột nhiên Cố Tuyết Nghi giãn thắt lưng ra, giơ tay lên "hưú một tiếng.
Thắt lưng bay lên người Yến Văn Bách.
Mẹ nó
Thật là mẹ nó đau
Cuối cùng Yến Văn Bách cũng cảm nhận được tư vị vừa rồi bị đánh của Giang Tĩnh, đổi lại là ai thì cũng phải chịu thua...
Yến Văn Bách oán hận cắn răng "Cố Tuyết Nghi Cô muốn gì?"
"Tôi đánh cậu ta, là bởi vì cậu ta bắt nạt cậu, ngoài miệng không tôn trọng Yến gia."
"Tôi đánh cậu, là bởi vì cậu lựa chọn phương thức đánh nhau kém cỏi như vậy để giải quyết phiền toái, không thèm để ý đến thể diện Yến gia."
Cố Tuyết Nghi dừng một chút "Chọn thì thôi, còn đánh thua."
“......”
Trên mặt Yến Văn Bách lập tức bốc cháy.
Cố Tuyết Nghi vừa định há miệng nói, nói Thịnh gia tôi không có người như cậu, ngay cả đánh nhau cũng có thể đánh thua. Chờ lời đến bên miệng mới đột nhiên nhớ tới hiện giờ cô đã không còn là chủ mẫu của Thịnh gia nữa.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày, giơ tay quất Yến Văn Bách một roi "Lần này, đánh chính là do cậu không hiểu cái gì gọi là lớn nhỏ có thứ tự, không có tôn ti."
Yến Văn Bách phải gắt gao cắn môi mới không kêu ra.
Cậu ta trừng mắt nhìn Cố Tuyết Nghi, có chút căm hận, có chút phẫn nộ, ngược lại không còn loại chán ghét như trước.
Nội tâm của cậu ta cực kỳ phức tạp, trong đầu cũng là lộn xộn...
Cố Tuyết Nghi dừng tay, lần này cô không có chậm rãi cuốn thắt lưng, mà là thuận tay ném sang một bên.
Lúc này Yến Văn Bách mới chậm rãi buông lỏng đôi môi đang cắn chặt, bởi vì phải chịu đựng đau đớn, cậu ta vừa mở miệng, âm điệu cũng giảm xuống không ít...
"Cô không đánh?"
Bọc lấy một chút oán khí, ngữ điệu lại mềm nhũn, ngược lại có chút giống như đang làm nũng với người thân cận.
Yến Văn Bách âm thầm cắn răng, lập tức hối hận vì đã mở miệng.