Chương 24
cây lớn.
Thân hình cao lớn thẳng tắp được bao bọc trong bộ quân phục màu xanh lục, đôi mắt dài hẹp ẩn dưới vành mũ lấp ló hàn quang sắc bén, ánh nhìn thờ ơ khóa chặt vào cô.
Trên vai anh, quân hàm ngôi sao vàng lấp lánh trong ánh mặt trời, tỏa ra khí thế áp đảo.
“Lại đây ” Nguyễn Hạo Thịnh nghiêm giọng ra lệnh, ngắn gọn nhưng đầy uy quyền.
Tiểu Lý từ trước đến nay luôn kính sợ vị thủ trưởng này.
Lúc này, nghe giọng điệu rõ ràng không phải nói với mình, anh ta liền len lén liếc nhìn cô gái bên cạnh, thấp giọng nhắc nhở “Tiểu tổ tông, mau qua đó đi ” Qua đó?
Qua đó chẳng phải là tìm đường chết sao?
Thẩm Thất Thất gào thét trong lòng, nhưng nhìn bộ dạng lạnh băng của Nguyễn Hạo Thịnh, cô biết nếu không đi, hậu quả còn thảm hơn Dù sao cũng chết, vậy thì đi chết trước còn hơn Nghĩ vậy, cô cắn răng, chậm rãi nhấc chân bước về phía trước.
Bước thứ nhất...
Bước thứ hai...
Bước thứ ba...
Bước thứ tư...
Khi còn cách anh hai mét, cô liền đứng khựng lại, quyết định không đi thêm bước nào nữa.
“Chú...” Cô cẩn thận lên tiếng, mắt rũ xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
“Lại đây ” Vẫn là hai chữ ngắn gọn, nhưng giọng điệu của Nguyễn Hạo Thịnh càng lạnh lẽo hơn, mang theo cơn giận bị đè nén.
“Đừng bắt tôi phải nói lần thứ ba ” Vừa nghe thấy vậy, Thẩm Thất Thất không cần nghĩ ngợi mà lập tức lao đến.
Nhưng cô đi quá nhanh, chân chưa kịp dừng lại thì cả người đã lảo đảo, theo phản xạ liền vươn tay ra bám lấy người trước mặt.
May mà cô nhanh tay tóm được cánh tay anh, giữ vững thăng bằng, không đến mức té ngã mất mặt.
Nhưng mà...
Cô ngẩng đầu, thấy Nguyễn Hạo Thịnh vẫn đứng vững như núi, cơ thể cao lớn không hề lung lay dù chỉ một chút.
Quả nhiên, vững như bàn thạch Nguyễn Hạo Thịnh cúi mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, ánh mắt thâm sâu khó đoán.
Môi anh hơi nhếch lên, giọng điệu lạnh băng “Nhóc con, hôm qua cháu đã hứa với chú điều gì?
Nhắc lại lần nữa ” Lưng Thẩm Thất Thất ướt đẫm mồ hôi lạnh, cô lập tức buông tay, đứng nghiêm chỉnh, ngước mắt lên nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, giọng nói yếu ớt, đáng thương vô cùng “Chú...
Cháu xin lỗi.” “Tôi không cần ba chữ này.” Ánh mắt Nguyễn Hạo Thịnh không hề dao động, giọng điệu nghiêm khắc “Lặp lại lời cháu đã nói hôm qua ” Thẩm Thất Thất sợ đến run rẩy, hai tay buông thõng bên ống quần, cúi đầu lí nhí, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào “Cháụ..
sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, để chú yên tâm.” “Cháu đã làm cho chú yên tâm chưa?” Ánh mắt Nguyễn Hạo Thịnh khóa chặt cô gái nhỏ trước mặt.
Bóng dáng anh cao lớn tựa một ngọn núi vững chãi, đè ép đến mức cô không thể thở nổi.
Hít hít mũi, Thẩm Thất Thất cúi gằm đầu, lắc lắc “Không có.” “Làm sai thì phải làm sao?” Nguyễn Hạo Thịnh tiếp tục hỏi.
Chẳng lẽ thật sự bị đánh đòn sao...
Ngũ quan của Thẩm Thất Thất nhăn lại, nước mắt nhịn không nổi nữa, rơi lã chã xuống đất.
Cô không trả lời, nhưng Nguyễn Hạo Thịnh đã nhìn thấy từng giọt nước mắt nhỏ xuống, bắn lên mặt đất thành từng vệt nhỏ.
Người đàn ông trầm mặc, giơ bàn tay lớn nắm lấy cằm cô, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Trong khoảnh khắc đó, Nguyễn Hạo Thịnh nhìn thấy gương mặt lem nhem nước mắt của cô, lông mày lập tức nhíu lại, trong đôi mắt đen lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Lớn tướng thế này rồi