Chương 20
đầu đồng ý.
Trên đường đi, Thẩm Thất Thất liên tục đặt câu hỏi, còn Lý Tâm Dao thì kiên nhẫn một cách bất ngờ, cẩn thận trả lời từng thắc mắc của cô.
Cảnh tượng này chẳng khác gì một cô giáo và học sinh hiếu học – Thẩm Thất Thất cứ hỏi tới tấp, còn Lý Tâm Dao thì giảng giải từng câu một.
Mỗi lời nói của cô, Thẩm Thất Thất đều chăm chú lắng nghe và ghi nhớ trong lòng.
“Dì nhỏ.” Sau khi nghe Lý Tâm Dao giải thích về diễn tập quân sự, Thẩm Thất Thất ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào cô, rồi lại thắc mắc “Thế còn diễn tập quân sự liên hợp là gì ạ?” Cái con bé này… đúng là mười vạn câu hỏi vì sao Lý Tâm Dao nhíu mày, không nhịn được mà hỏi ngược lại “Thất Thất, mấy cái từ này… con nghe từ đâu ra thế?” Nào là đấu đối kháng trên không, tập trận đạn thật, diễn tập quân sự, giờ lại đến diễn tập quân sự liên hợp… Cô bé này rốt cuộc học đâu ra những khái niệm khó nhằn này thế?
“Con đọc trên báo quân sự ạ.” Thẩm Thất Thất trả lời rất ngay thẳng, gương mặt đầy vẻ ngây thơ.
Sáng nay, lúc ngồi trong nhà vệ sinh, cô nhìn thấy tờ báo đặt cạnh bồn cầu – chắc là của Nguyễn Hạo Thịnh đọc xong bỏ lại.
Dù sao cũng rảnh rỗi, cô tiện tay cầm lên xem thử, thế là phát hiện ra cả đống từ mới mà mình không hiểụ Thế nên… cô liền nhớ kỹ trong đầu, định bụng tra cứu saụ Nhưng giờ có Lý Tâm Dao ở đây, chẳng phải tiện hơn sao?
Hỏi một lần là hiểu luôn Ngược lại, Lý Tâm Dao thì cảm thấy đau đầu không thôi, nhưng vẫn kiên nhẫn giảng giải “Diễn tập quân sự liên hợp nghĩa là cuộc diễn tập có sự phối hợp của hai hoặc nhiều quân binh chủng hoặc nhiều quân đội khác nhaụ Nội dung diễn tập thường bao gồm cứu hộ, chống khủng bố, đổ bộ… Tuy nhiên, hầu hết các cuộc diễn tập quân sự liên hợp đều có mục đích cụ thể, hoặc mang tính răn đe ngầm.
Ví dụ như cuộc diễn tập chống cướp biển của Indonesia và một số nước khác, hay tập trận hải quân – không quân thường niên giữa Mỹ và Nhật Bản…” “Diễn tập chống cướp biển là gì?
Còn diễn tập hải không là hải quân và không quân cùng phối hợp tác chiến à?” Thẩm Thất Thất nghe xong thì tiếp tục thắc mắc, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lý Tâm Dao.
Lý Tâm Dao bất giác giơ tay ôm trán, còn đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì bỗng dưng khóe mắt liếc thấy có mấy người đang đi tới.
Mà người đi đầu… chính là Tư lệnh Không quân – Đồng Tư Lệnh Mắt cô ta sáng rực lên, vội cúi xuống nói với Thẩm Thất Thất “Thất Thất, con đứng đây chờ một chút nhé Dì nhỏ có chút chuyện, lát nữa sẽ quay lại, nhớ đừng chạy lung tung đấy ” Nói xong, cô ta lập tức sải bước rời đi như một cơn gió.
“Dì nhỏ ” Thẩm Thất Thất vừa mở miệng gọi thì Lý Tâm Dao đã mất hút.
Hết cách, cô đành ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ, buồn chán đến mức bắt đầu dùng mũi chân vẽ lên mặt đất.
Vẽ đi vẽ lại… lại toàn là cái tên Nguyễn Hạo Thịnh Đúng lúc ấy, cô nghe thấy hai binh sĩ trẻ tuổi đang đi ngang qua bàn tán “Ê, nghe nói hôm nay ở trường bắn có một cao thủ tới, thật hay xạo vậy?” “Thật chứ còn gì nữa Nghe bảo là con trai nhà quan lớn, vừa đoạt giải từ nước ngoài về, lợi hại lắm ” “Chà, chắc lại là thân thích của lãnh đạo nào