⬅ Trước Tiếp ➡
“Nếu không phải trong nghề sớm nghe nói Tần tổng nhiệt tình đối đãi với công việc, tôi hoài nghi, không phải cô cảm thấy hứng thú với vụ hợp tác, mà là với con người của tôi!”
Do liên quan đến việc tới cưỡi ngựa, Dịch Giang Nam không đeo kính, cho nên khi anh nói cười như vậy, trông anh có chút tà khí.
Lát nữa rồi gọi
“Nếu không phải trong nghề sớm nghe nói Tần tổng nhiệt tình đối đãi với công việc, tôi hoài nghi, không phải cô cảm thấy hứng thú với vụ hợp tác, mà là với con người của tôi!” Do liên quan đến việc tới cưỡi ngựa, Dịch Giang Nam không đeo kính, cho nên khi anh nói cười như vậy, trông anh có chút tà khí.
Tần Tô cũng cười một lúc theo anh, sau đó mới nghiêm túc, “Dịch tổng, bản kế hoạch lần trước tôi đưa anh, anh nói trở về xem, nhưng vẫn chưa cho tôi tin tức, nếu có chỗ nào không ổn, chúng ta đều có thể thương lượng lại!”
“Nói thật, doanh nghiệp nhìn trúng kiến trúc này rất nhiều, mỗi một kế hoạch đều hoàn mỹ. Công ty cô cũng khá ổn, nhưng công ty khác cũng không kém.” Dịch Giang Nam dẫm lên chân đạp, xoay người lên ngựa, cũng nghiêm mặt.
“Dịch tổng, nếu chúng ta có thể quyết định vụ hợp tác này, trên giá cả tôi có thể nhường ra ít nhất hai điểm.”
Dịch Giang Nam có chút kinh ngạc nhìn cô.
“Giang Bắc và Quần Lực bên kia phát triển rất nhanh chóng, tôi tin ở thành phố H, SOHO không thể chỉ mở một chi nhánh này. Cho nên tôi nhìn trúng không phải ích lợi trước mắt, mà là lâu dài!”
Tần Tô nói xong, cũng nhảy lên ngựa giống anh, cô chọn con ngựa cao hơn, vừa vặn có thể nhìn thẳng anh, cô cười bình thản.
“Tần tổng cũng biết cưỡi ngựa?”
“Một chút thôi ạ.” Cô nhìn con ngựa bên dưới, có chút chột dạ.
Dịch Giang Nam thấy trên mặt cô vẫn cười, liền nói: “Chúng ta thi một trận? Nếu cô thắng tôi, tôi sẽ gaio vụ hợp tác này cho cô, thế nào?”
“Được!” Tần Tô vốn định từ chối, nhưng nghe câu nói kế tiếp của anh, cô cắn răng đồng ý.
Thấy Dịch Giang Nam giơ roi ngựa, cô cũng chỉ có thể nhẹ nhàng vung cổ tay, vung roi ngựa xinh đẹp như hoa.
Không phải lần đầu tiên cô tới trại nuôi ngựa, trước kia cũng có khách hàng hẹn ở chỗ này nói chuyện, nhưng trình độ của cô cũng chỉ có thể là ngồi ở trên ngựa chậm rãi dạo quanh, còn chưa từng chạy băng băng.
Mắt thấy anh đã chạy như bay, cô chỉ có thể kẹp chặt bụng ngựa cố gắng đuổi theo phía sau, không hề có cảm giác vui sướng giục ngựa lao nhanh, chỉ cảm thấy càng ngày càng xóc nảy……
******************************
Trong văn phòng.
“Tôi đã gọi vài cuộc mà vẫn chưa liên lạc được với Tần tổng, có phải báo cho hiện trường bên kia, tạm thời đình công không ạ?” Thư kí ôm một chồng văn kiện, cung kính nói.
Tư Đồ Thận nghe, mày nhăn tít.
Nguyên liệu cung ứng bên kia xảy ra chút vấn đề, chuyện này luôn do Tần Tô quản, hiện tại không liên lạc được với cô, mà chỗ thi công bên kia đang chờ lãnh đạo chỉ thị.
Lấy máy bàn bên cạnh, không cần tra tìm dãy số, người đàn ông ngay lập tức ấn xuống 11 con số, sau khi gọi được thì là một loạt những âm thanh chờ có tiết tấu. Vào lúc anh chuẩn bị buông ống nghe, bên kia nhắc nhở đã được nhận.
“Cô ở đâu? Hiện trường bên kia gấp lắm rồi, mãi mà không liên lạc được với cô. Nhà nguyên liệu cung ứng là nhà ai, cô gọi điện thoại cho người phụ trách bọn họ dò hỏi, tại sao lại cắt nguyên liệu cung ứng, hiện tại sắp chậm trễ thi công rồi.” Tư Đồ Thận trực tiếp mở miệng, bày tỏ vấn đề rõ ràng.
Mà bên kia vẫn lặng im, vài giây sau, có giọng nam chậm rãi vang lên, “Xin lỗi, Tần Tô hiện tại không có cách nào điện thoại.”
Tư Đồ Thận sửng sốt, ngón tay cầm ống nghe dần siết chặt.
Đợi đối phương lễ phép dò hỏi có chuyện quan trọng gì, hoặc là có cần nhắn lại gì không, anh lạnh lùng cong môi mỏng, “Không cần, lát nữa tôi gọi lại.”
Buông ống nghe, thư kí đi theo đứng ở bên cạnh giật mình, chỉ cảm thấy độ ấm trong phòng hạ thấp.
Cùng một người bạn
Dịch Giang Nam nhìn di động tối đen, nhíu mày, sau đó ánh mắt lại nhìn chăm chú trong phòng khám bệnh.
Sau khi anh và Tần Tô đi vào bệnh viện, cô đã được hộ sĩ đưa vào bên trong đi kiểm tra vết thương, áo khoác, ví tiền, di động và chìa khóa xe đều đặt ở chỗ anh.
Nhận điện thoại của người khác là hành vi không lễ phép, huống chi là người có giáo dưỡng tốt như Dịch Giang Nam, nhưng di động vẫn luôn không ngừng vang, anh cũng sợ có chuyện quan trọng, cho nên nghĩ mãi, mới nhận.
Cửa phòng khám bị đẩy ra, Tần Tô một tay đỡ bụng đi ra từ bên trong, động tác dưới chân rất thong thả, chỗ mắt cá chân bị quấn thuốc.
“Vết thương mắt cá chân không nghiêm trọng, mai kia là lành. Nhưng cô mới cắt chỉ phẫu thuật, vết mổ còn chưa khép lại, lại nứt ra rồi! Cô đi trước tìm giường bệnh đi, lát nữa tôi mua cho cô hai liều thuốc chống viêm. Về phải chú ý hơn, dù sao thích cưỡi ngựa, cũng không thể đi vào lúc này!”
“Cảm ơn cô, hộ sĩ.” Tần Tô cười cảm kích.
Khi ở trại nuôi ngựa, cô cảm thấy xóc nảy càng ngày càng lợi hại, bắt đầu sợ hãi, túm chặt dây cương. Có lẽ là bị cô khẩn trương lay nhiễm, ngựa dần dần có chút không chịu khống chế. Cô chỉ có thể đi kéo dây cương ra sau bằng bản năng, khi ngựa bị kéo dừng lại, cô cũng bị quăng ngã xuống.
Thoáng chốc xương hông rơi xuống đất, cơn đau ập đến, cô chỉ có một ý nghĩ: Quá con mẹ nó xui xẻo!
Hộ sĩ cắm ống tiêm truyền dịch, điều tiết tốc độ nước thuốc lăn xuống, lại dặn dò hai câu rồi rời đi.
“Thật sự không sao, không cần nằm viện à?” Dịch Giang Nam nhìn cô, cau mày hỏi.
Tần Tô cười xua tay, không yếu ớt chút nào, “Không cần. Chỉ là làm giải phẫu viêm ruột thừa vào tuần trước thôi, lần này ngã xuống ngựa bị nứt ra, không có chuyện lớn gì.”
“Tần tổng, xem ra lần này nếu tôi không ký hợp đồng với cô, hình như tôi có vẻ quá không có tình người rồi.” Dịch Giang Nam cố ý thở dài thật dài.
“Thật vậy ư? Nhưng phải nói trước, tôi không dùng khổ nhục kế!”
Nói xong, cô vươn tay tới phía Dịch Giang Nam, tự nhiên hào phóng, “Dịch tổng, hợp tác vui vẻ!”
“Hợp tác vui vẻ.” Dịch Giang Nam nắm lấy tay cô, mềm mại như không có xương, tinh tế trong lòng bàn tay anh.
Di động vang lên, bởi vì bắt được vụ hợp tác này, tâm trạng Tần Tô rất tốt, cho nên ngữ điệu nhận điện thoại cũng rất nhẹ nhàng, “Alo?”
“Cô ở đâu.” Giọng nam quen thuộc truyền đến, có sự u tối không dễ nhận ra.
“Ưm, tôi ở bên ngoài.” Tần Tô ngừng lại, không đáp thẳng.
“Một mình?” Anh lại hỏi.
“Cùng một người bạn.” Nhìn Dịch Giang Nam bên cạnh, cô thuận miệng đáp.
Thấy anh không nói nữa, cô không kìm được hỏi, “Có chuyện gì sao?”
Tư Đồ Thận lặp lại lần nữa vấn đề nguyên liệu cung ứng thi công.
Tần Tô nghe xong, nhíu mày, “Lát nữa tôi se gọi điện thoại cho bên cung ứng nguyên liệu, bọn họ luôn cẩn thận, sẽ không xảy ra sai lầm, hẳn là có tình hình đặc biệt. Bây giờ tôi đang ở bệnh viện, xong việc tôi lại đến tiệm bọn họ một chuyến.”
“Cô ở bệnh viện? Lại làm sao vậy?” Giọng nam bên kia rõ ràng ngẩn ra.
⬅ Trước Tiếp ➡