⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh dừng một chút, kinh ngạc nhìn cô, "Cô là vợ của tôi, vì sao không thể đến công ty?"
Bắc Bắc lắc đầu, ánh mắt mang tia chờ đợi, "Tôi muốn đi xem."
"Vậy đi." Chu Thịnh nắm tay cô, đi đến xe của mình. Vừa đi vừa hỏi cô, "Cô cảm thấy vì sao cô không thể đến công ty?"
Bắc Bắc a một tiếng, không biết nên trả lời như thế nào, cô tưởng Chu thịnh giống như những người đàn ông khác, không muốn cô xuất hiện ở công ty, dù sao là người đàn ông độc thân hoàng kim, vẫn có sức hấp dẫn hơn đàn ông đã kết hôn.
Huống chi, lúc trước cô thấy mấy bạn gái trên hot search của Chu Thịnh, đều không thể đến công ty tìm anh, bởi vì khi Chu Thịnh làm việc luôn có nguyên tắc, tuyệt đối không để những người khác quấy rầy mình.
Bắc Bắc chỉ không biết là, quy tắc đó, ở trên người cô, không tồn tại.
11.
Editor 14thfebruary
Buổi chiều, trước cửa tập đoàn Chu thị, mọi người đang bận rộn với công việc.
Điện thoại trước mặt cô gái trẻ quầy lễ tân vang lên, mọi người đều bận rộn, Chu thị cái gì cũng tốt, đãi ngộ tốt hơn những công ty khác rất nhiều, cũng đồng nghĩa, cường độ công việc, so với các công ty khác cũng lớn hơn một chút.
Có câu nói bạn cho bao nhiêu sẽ nhận lại được bấy nhiêu, những lời này đều có cở sở khoa học.
Chu Thịnh mang theo Đồng Bắc Bắc xuất hiện ở trước cửa, mọi người đang bận rộn nháy mắt ngây người, nhìn không chớp mắt về phía hai người xuất hiện, ngay cả cầm điện thoại trong tay, cũng quên mất.
Bắc Bắc nhìn đại sảnh trước mắt, lúc này mọi người trong sảnh dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô, cô dừng lại một chút, vội vàng cúi đầu nhìn xuống đất, kéo kéo áo Chu Thịnh, nhỏ giọng nói, "Chúng ta nhanh đi đi."
Chu Thịnh bật cười, liếc mắt nhìn những người xung quanh, ánh mắt mang một chút cảnh cáo.
Chờ những người đó thu lại ánh mắt, Chu Thịnh mới nhẹ giọng an ủi cô, "Không có việc gì, về sau sẽ quen thôi."
Bắc Bắc "Chưa chắc."
Chu Thịnh "......." Nghẹn họng, Chu Thịnh kéo cánh tay cô đi vào thang máy riêng của mình, lúc cánh cửa thang máy đóng lại, trong đại sảnh liền ồn ào một trận.
"Vừa rồi xảy ra cái gì?"
"Chu tổng thế mà mang phụ nữ đến đây."
"Người phụ nữ kia là ai, các người có quen không?"
"Không quen, thoạt nhìn còn rất nhỏ."
"Đúng vậy, quan trọng là trong tay Chu tổng còn cầm túi đồ trang điểm??? Mẹ ơi, tôi phải đi nghe ngóng một chút xem người kia là ai."
"Đi nhanh đi nhanh, chúng tôi chờ tin tức tốt của cô."
.....
Mấy câu sau, Bắc Bắc và Chu Thịnh chưa nghe được, nhưng nhìn cảnh tượng kia, hai người vẫn cũng có thể tưởng tượng ra.
Bắc Bắc ngước mắt, nhìn hình ảnh phản chiếu trong thang máy, khuôn mặt của mình ngượng ngùng, rõ ràng có thể thấy được, cô hơi giật mình, thì ra..... Khi cô ở cùng với Chu Thịnh, sẽ có vẻ mặt như vậy.
Là vui vẻ sao? Bắc Bắc không xác định, nhưng không thể nghi ngờ, cô rất thích được ở cùng Chu Thịnh, ở bên anh mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Cô thất thần suy nghĩ, đến khi thang máy dừng cũng không biết.
"Bắc Bắc."
Chu Thịnh nhìn cô không phản ứng, lặp lại, "Bắc Bắc, tới rồi."
Bắc Bắc ngẩn người, a một tiếng, "A." Cô thu lại suy nghĩ, "Đi thôi."
Chu Thịnh lo lắng nhìn cô, "Vừa rồi làm sao vậy?"
Bắc Bắc lắc lắc đầu, nhìn về phía Chu Thịnh hỏi, "Chu Thịnh, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?"
Chu Thịnh gật gật đầu, "Cô hỏi đi."
Nghe vậy, trong mắt Bắc Bắc hiện lên một tia kinh ngạc, ngửa đầu nhìn Chu Thịnh nói, "Anh phải đảm bảo, nhất định phải trả lời thành thật, không được nói dối tôi."
Chu Thịnh "....Hửm?"
Bắc Bắc nhìn đôi mắt thâm thúy của Chu Thịnh, đem câu nói lặp lại lần nữa, tuy nhiên cô cũng không biết dũng khí ở đâu, khiến cô muốn cùng Chu Thịnh nói chuyện, lời muốn nói cứ hết lần này đến lần khác đi ra.
Chu Thịnh ngây người vài giây, cong môi cười nhạt, "Được."
⬅ Trước Tiếp ➡