⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt của mẹ Đồng cứng đờ, nhưng rất nhanh khôi phục lại bộ dáng nịnh nọt, "Bắc Bắc đâu, có muốn ở lại ăn cơm tối không."
Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nâng mắt nhìn bà, cười nhạo, "Không được, mẹ chắc là cũng không muốn con ở lại ăn cơm."
Mẹ Đồng "...." Bà cười gượng hai tiếng, có chút trách móc nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Sao vậy được, mẹ tất nhiên hy vọng con ở nhà lâu hơn một chút."
Đồng Bắc Băc nhướng mày nhìn bà, "Thật sự?" Cô cong môi cười, không đợi mẹ Đồng nói câu tiếp theo cô liền mở miệng, "Nhưng con không muốn ở lại."
Mẹ Đồng, "......"
Cho đến khi lên xe, Chu Thịnh mới mỉm cười, nhìn cô từ trên xuống dưới, "Không nhìn ra, có tin đồn Đồng tiểu thư yếu đuối nhát gan, không ngờ miệng lưỡi lại lợi hại như vậy."
Đồng Bắc Bắc nhìn anh, trả lời hợp tình hợp lý, "Anh cũng biết đó chỉ là lời đồn."
Chu Thịnh nghẹn họng, che miệng ho, "Do tôi nhìn lầm."
Đồng Bắc Bắc châm biếm, "Đồng tiểu thư có dũng cảm cắt cổ tay tự tử, anh cảm thấy sẽ là một người yếu đuối nhát gan sao?"
Trên thực tế, nguyên chủ không thể nói là yếu đuối nhát gan, chỉ là tuổi còn nhỏ, vẫn luôn được Đồng gia chăm sóc, tuy rằng trong lòng có chút phản nghịch, nhưng cũng không thể nói cô ấy có năng lực đó, cho nên mới luôn bị người nhà khi dễ.
Sắc mặt Chu Thịnh thay đổi liên tục, trầm ngâm một lúc rồi nói, "Quả thật không giống, là do mắt tôi có vấn đề."
Đồng Bắc Bắc, "Biết được là tốt."
Chu Thịnh nhìn cô vài lần, nhướng mày không nói gì, trực tiếp lái xe.
Đột nhiên, Đồng Bắc Bắc a một tiếng, "Anh dẫn tôi đi đâu?"
"Bán lấy tiền."
Đồng Bắc Bắc, ".....Câu chuyện cười này, một chút cũng không mắc cười."
"Phải không, tôi nghĩ là có thể."
Đồng Bắc Băc nghẹn họng, không nói nên lời nhìn anh, "Trước kia tôi nghĩ, Chu tổng tiếng tăm lừng lẫy, sẽ không biết kể chuyện cười."
Chu Thịnh cong cong khóe môi, đánh giá cô, đem câu nói kia của Đồng Bắc Bắc, trả lại cô.
"Cô cũng biết là cô nghĩ."
Đồng Bắc Bắc thật sự một chữ cũng không nói ra được, chỉ muốn nói lời thô tục.
"Fuck." Cô nghĩ nửa ngày, cũng chỉ nghĩ ra từ này.
Chu Thịnh nhướng mày cười, "Là một cô gái, không nên nói bậy."
Đồng Bắc Bắc "..... Rốt cuộc anh đưa tôi đi đâụ"
"Mua quần áo."
"À."
Chu Thịnh có chút ghét bỏ nhìn cô, "Cô đem những quần áo đó vứt đi, không có cái nào mặc được."
Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nghiêm túc gật đầu, nhìn về phía Chu Thịnh, "Cho nên hiện tại anh đưa tôi đi mua quần áo."
"Ừ." Chu Thịnh bày ra vẻ mặt tôi đối với cô rất tốt, chờ đợi Đồng Bắc Bắc khen.
Đồng Bắc Bắc nhíu mày, nhìn Chu Thịnh ghét bỏ, "Nhưng tôi, không muốn cùng anh lên hot search."
Chu Thịnh "....."
5.
Editor 14thfebruary
Trong xe vô cùng yên tĩnh, sắc mặt của Chu thịnh trầm xuống khi nghe Đồng Bắc Bắc nói, cứng một hồi lâụ
Anh liếc mắt nhìn Đồng Bắc Bắc, muốn thấy sắc mặt không thích hợp của cô, nhưng nhìn nửa ngày, cũng không nhìn ra cái gì. Hình như cô vừa nói câu này, cũng không mang vẻ mặt dư thừa nào.
Không có ghen, cũng không có bất mãn.
Cô đơn thuần chỉ là, không nghĩ sẽ cùng Chu Thịnh đi mua quần áo, không muốn bị chụp hình với anh, cũng không muốn bị lên hot search.
Nhưng như vậy, mới là điều anh khó chịu nhất.
Chu Thịnh rất khó chịu, nhưng nghĩ mỗi ngày tin tức của mình đều xuất hiện trên các trang báo, lại cảm thấy Đồng Bắc Bắc nói không sai.
Đồng Bắc Bắc liếc nhìn sắc mặt của anh, khẽ cười, "Đi thôi."
"Không sợ cùng tôi lên hot search sao?"
Đồng Bắc Bắc nghiêng đầu suy nghĩ, giải thích, "Không đến mức đó, tôi cảm thấy Chu tổng có thể ngăn chặn tin tức xuất hiện cùng tôi? Tôi nghĩ Chu gia dù sao cũng không muốn con dâu tương lai của họ, giống như những người phụ nữ khác đi theo con trai họ, cùng nhau lên hot search, trở thành tình nhân một ngày của Chu tổng."
Chu Thịnh "....."
⬅ Trước Tiếp ➡