⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc khẽ ho, kìm nén tiếng cười của mình, bình tĩnh trả lời "Ừ, dậy rồi."
"Buổi sáng muốn ăn gì?"
"Gì cũng được."
Chu Thịnh "....." Anh thật sự không biết nên mua cái gì
Cuộc nói chuyện buổi sáng ăn gì, coi như kết thúc.
Nhận thấy buổi sáng Bắc Bắc chưa biết ăn gì, mà Chu Thịnh vì dỗ cô, nên đã đi mua một đống đồ ăn sáng mà Bắc Bắc thích.
Lúc anh đi mua về, đúng lúc Bắc Bắc vừa rửa mặt đi ra, đang ngồi ở ngoài phòng khách cúi đầu nhìn điện thoại, tin tức buổi sáng trong TV đang phát, giọng người dẫn chương trình đang nói vang lên trong phòng khách trống vắng.
Nghe thấy tiếng động, Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, hai người liếc nhau, Chu Thịnh vội vàng nói "Vợ."
"Hả?" Bắc Bắc nhướng mày nhìn anh "Ăn sáng sao?"
Chu Thịnh "Ừ."
Ăn sáng ăn sáng ăn sáng Hừ
Hai người im lặng ăn sáng, mỗi lần Chu Thịnh muốn nói cái gì, Bắc Bắc liền chăm chú xem TV, đối với Chu Thịnh như một cực hình.
Tuy tối hôm qua đã nói mọi chuyện rõ ràng, nhưng Bắc Bắc vẫn cảm thấy không thoải mái, cô muốn biết bạn của Chu Thịnh là ai, nào có ai lại giới thiệu bạn gái cho bạn mình.
Nhưng nghĩ lại, Bắc Bắc lại cảm thấy bình thường.
Đúng là vì cảm thấy bình thường, nên cô càng tức giận.
Thân phận của Chu Thịnh, thật là phiền phức.
Có tiền, lớn lên còn đẹp trai. Bắc Bắc nghĩ, liếc mắt cúi đầu nhìn người đàn ông đang ngồi ăn sáng, trong lòng thở dài.
"Chu Thịnh."
Chu Thịnh ngẩng lên nhìn cô, lập tức bỏ đồ trong tay xuống, cung kính nói "Vợ, em nói đi."
Bắc Bắc nghẹn nghẹn, trưng bộ mặt nghiêm túc nhìn anh suy nghĩ nói "Không có việc gì, em chỉ nhắc nhở anh tí nữa đi siêu thị mua sầu riêng."
Chu Thịnh "........"
Thu lại ánh mắt giật mình, anh trả lời "Được."
Không được cũng phải được, ai bảo Chu Thịnh làm sai.
Hai người ở nhà ăn sáng xong, nghỉ ngơi một chút rồi ra ngoài đi siêu thị.
Đã đến siêu thị này một lần, Bắc Bắc đi vào, theo bản năng nhìn Chu Thịnh, khóe môi nhẹ cong.
Chu Thịnh hiểu rõ khẽ ho "Vợ, anh đi mua sầu riêng."
Bắc Bắc nhướng mày, gật gật đầu "Ừ, em đi cùng anh."
Chu Thịnh ".......Được." Cho dù anh không muốn, cũng không thể làm phật ý của cô.
Đầu tiên hai người đi mua một số đồ dùng cần thiết trong nhà, Bắc Bắc lấy không ít đồ ăn vặt, trong thời gian sắp tới chủ yếu là ở nhà, Chu Thịnh không biết nấu cơm, nhưng Bắc Bắc vẫn phải làm, trừ đồ ăn vặt ra, hai người còn mua một ít đồ ăn, để có thể làm khi có thời gian.
Sau khi lấy đầy đủ những món cần thiết, Bắc Bắc liền đi về quầy bán trái cây.
"Anh muốn ăn trái cây gì?"
Chu Thịnh dừng một chút, nói "Trừ sầu riêng ra, cái gì cũng được."
Bắc Bắc ái chà một tiếng, nhìn Chu Thịnh chớp chớp mắt nói "Nhưng mà em rất muốn ăn sầu riêng, làm sao bây giờ?"
Làm sao bây giờ? Còn có thể làm gì khác sao
Chu Thịnh tủi thân nhìn vợ mình, nói "Vợ muốn ăn sầu riêng, vậy thì mua sầu riêng đi."
Bắc Bắc khẽ cười, cong môi hỏi "Vậy anh.... sẽ ăn chứ?"
Chu Thịnh thấy chết không sợ gật gật đầu "Ăn."
Nghe vậy, Bắc Bắc cười lớn hơn "Vậy là được rồi, em sợ mua mười trái về, một mình ăn không hết thì thật lãng phí, dù gì sầu riêng cũng rất đắt."
Chu Thịnh "......Vợ, em thật sự muốn mua mười trái?"

⬅ Trước Tiếp ➡