Manh Manh thở dài nói "Chị cảm thấy lát nữa người đại diện sẽ đến tìm chị nói chuyện, lúc nãy chị ăn nhiều như vậy."
Bắc Bắc nghẹn họng, bật cười trêu cô ấy "Vậy sao lúc chị ăn không nghĩ đến chuyện này?"
Manh Manh nhướng mày "Có nghĩ đến, chẳng qua chị thấy đồ ăn liền nhịn không được."
Bắc Bắc "Chị lợi hại."
Cô thực sự rất khâm phục sức ăn của Manh Manh, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, cô ấy ăn hết vài đĩa thịt bò, và cũng rất nhiều thức ăn khác như thịt viên. Cô ấy thật sự ăn rất nhiều, cũng không trách người đại diện lại lo lắng.
Manh Manh hừ một tiếng, "Chị rất đói, em không biết treo dây thép tốn rất nhiều sức lực sao?"
Bắc Bắc ghét bỏ liếc mắt nhìn cô ấy "Chị đừng quên, em cũng treo dây thép."
"Ai u, buổi chiều chị còn phải diễn."
"Em... cũng vậy."
Manh Manh "............."
Không nói nữa.
Cô ấy trừng mắt nhìn Bắc Bắc, nghiêm túc nói "Nhanh, đỡ chị đến phòng của em nghỉ ngơi, hôm nay chị sẽ ở với em."
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn cô ấy chơi xấu, đỡ cánh tay của Manh Manh liên tục nói "Được được được, đi phòng của em, ít nhất giúp chị trốn được buổi trưa hôm nay."
"Cảm ơn."
"Không có gì, dù sao tránh được mùng một, cũng không trốn được mười lăm ."
Manh Manh "....."
Không sao, đối với cô, tránh được "mùng một" rồi tính tiếp.
Tránh được mùng một, trốn không được mười lăm tương tự câu "Tránh được hôm nay, không tránh khỏi ngày mai."
Sau cuộc ghé thăm kia, đoàn phim lại yên tĩnh.
Đạo diễn tiếp tục quay phim, chỉ có Lê Tiêu, sau khi Chu Thịnh rời đi, mới biết có nhà đầu tư đến.
Buổi sáng hôm đó, Lê Tiêu có đến đoàn phim, chẳng qua có việc gấp nên phải rời đi, nên không gặp được các nhà đầu tư.
Bắc Bắc nghiêm túc suy nghĩ, hên là không gặp, nếu mà gặp được, cô lo lắng bình dấm chua Chu Thịnh kia sẽ ghen.
Sau khi Chu Thịnh rời đi, Bắc Bắc gọi điện cho anh, mỗi ngày hai người đều gọi cho nhau trên WeChat.
Có đôi khi Bắc Bắc bận, không khỏi quên gọi cho Chu Thịnh, cũng may Chu Thịnh cũng không quá chú ý đến điều này, buổi tối anh sẽ chủ động gọi cho Bắc Bắc.
Thời gian trôi không nhanh cũng không chậm, vào mấy ngày trước khi bộ phim của cô đóng máy, trường học của cô lại có chuyện xảy ra, làm các bạn học hoảng loạn.
Nghe nói là có một học sinh năm bốn, không chịu được áp lực đã nhảy lầụ
Tối đó, các nhóm trên WeChat của Bắc Bắc nổ tung. Trong ký túc xá hay ở lớp mọi người đều nói về chuyện này.
Sau khi quay xong, Bắc Bắc nhận được điện thoại của Tiểu Ngư mới biết được.
"A?" Đáy mắt Bắc Bắc không nén được sự kinh ngạc "Vậy người đó đâu, không cứu được sao?"
Tiểu Ngư xúc động nói "Đúng vậy, nghe nói là chết ngay tại chỗ." Tiểu Ngư dừng một chút, rồi lại nói "Bắc Bắc, tớ nói với cậu, nếu như cậu gặp phải chuyện gì cứ nói với tụi tớ, ngàn vạn lần cũng đừng nghĩ quẩn trong lòng."
Bắc Bắc dở khóc dở cười, đối với lời khuyên của Tiểu Ngư, cô cười trả lời "Yên tâm đi, tớ biết rồi."
"Ừ ừ, dù sao cũng đừng để trong lòng, tớ nghe nói là người đàn chị này bị áp lực gấp đôi, nên mới thành ra như vậy."
"Hả? Cái gì áp lực gấp đôi?"