⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc bất đắc dĩ cười, vấn đề làn da của cô, Triệu Manh Manh đã hỏi không ngừng dưới hai lần, nhưng Bắc Bắc thật sự không biết nói như thế nào, cô cũng là một người bình thường, ăn rồi ngủ, mỹ phẩm dưỡng da cũng cứ thế mà dùng, cũng không phải là nhãn hiệu nào đặc biệt, cô cũng đã nói với Triệu Manh Manh nhãn hiệu mà cô hay dùng. Nhưng cô ấy cảm thấy không hiệu quả lắm, cuối cùng chỉ có thể đổ lỗi ông trời cho Bắc Bắc làn da đẹp.
Mã Viễn cầm bình giữ nhiệt đi qua hai người, đúng lúc nghe thấy hai người tự khen lẫn nhau, thật sự nhịn không được nữa nói thêm một câu "Được rồi, đừng khen nhau nữa, mau đến quay phim."
Bắc Bắc "......"
Triệu Manh Manh "......"
Hai người trừng mắt nhìn đạo diễn, cùng trả lời "Vâng."
Khi quay phim Triệu Manh Manh rất nghiêm túc, rất khác với tính cách vui vẻ hoạt bát hằng ngày.
Bắc Bắc cũng vậy, hai người vừa vào cảnh, dáng vẻ liền khác xa ngày thường.
Mã Viễn không chớp mắt nhìn vào máy quay, vẻ mặt chăm chú.
"Dây thép điều chỉnh ổn chưa?"
Nhân viên công tác trả lời "Mã đạo, ok."
"Được rồi, các máy quay khác cuẩn bị."
"Ok."
Điều chỉnh xong, Mã Viễn nhìn Bắc Bắc và Triệu Manh Manh, hô lớn "Bây giờ tranh thủ quay, một lần là qua."
Đây là cảnh đánh nhau, lại đánh nhau trên không, tuy nói một lần qua, nhưng Mã đạo cũng biết là không thể nào, sở dĩ nói như vậy, đơn giản là muốn cổ vũ các diễn viên một chút.
"Bắc Bắc lo lắng không?"
Bắc Bắc cười "Vẫn tốt."
Nói không lo lắng là giả, nhưng ít nhất trong trí nhớ của cô, cũng không phải lần đầu quay trên dây thép, chắc là sẽ không đến mức chân mềm nhũn.
Mã Viễn trầm mặc gật gật đầu, nhìn về phía Triệu Manh Manh "Dẫn dắt cô ấy."
Triệu Manh Manh bật cười, có chút bất đắc dĩ "Nói không chừng Bắc Bắc còn giỏi hơn tôi."
Mã Viễn nhướng mày, lại cười nói "Đều là diễn viên như nhau, tùy các cô." Ông chỉ có một yêu cầu, đó là quay thật tốt, đã tốt còn muốn tốt hơn.
Mọi chuyện đã chuẩn bị ổn thỏa, Bắc Bắc và Triệu Manh Manh cũng quấn dây thép chậm rãi lên tới không trung, lúc sau ở trên, Bắc Bắc nhìn xuống dưới, có chút cảm thấy sợ hãi.
Cơ thể của nguyên chủ, chưa bao giờ trải qua cảm giác như vậy, nên tiềm thức sẽ thấy sợ hãi.
Cũng may, cảm xúc của Bắc Bắc ổn định, cho dù có sợ hãi đó cũng chỉ là điều nhất thời.
Mã Viễn nhìn máy quay, chờ hai người khôi phục vẻ mặt như bình thường, rồi mới kêu diễn.
"Action."
Một cảnh đánh nhau xuất sắc chính thức bắt đầụ
30 giây sau, Mãy Viễn nhíu mày nhìn máy quay "Cắt, dừng một chút."
Ông ngước mắt lên nhìn Bắc Bắc "Bắc Bắc, cô chú ý quần áo một chút, còn lại không có vấn đề gì."
"Vâng."
"Manh Manh, tư thế vừa rồi của cô không đúng, tự nhớ lại xem võ sư đã dạy như thế nào."
Manh Manh lơ lửng trên không trung "......." Làm thế nào cô nhớ lại bây giờ???
"Đạo diễn, tôi quên rồi."
Mã Viễn "...."
Cuối cùng, Bắc Bắc thấp giọng nhắc nhở một chút, Manh Manh mới nhớ lại.
Tiếp tục quay phim.
Hai phút sau, Bắc Bắc và Manh Manh lơ lửng giữa không trung, rốt cuộc cũng được thả xuống.
Cho đến khi hai chân chạm đất, Bắc Bắc mới cảm thấy an toàn, lúc nãy hơi đè cổ họng, gần như không thở được.
Mã Viễn nhìn hai người, cười lạnh "Chính mình lại đây xem, các cô diễn như thế nào."
Bắc Bắc "...."
Triệu Manh Manh "....."

⬅ Trước Tiếp ➡