⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc lắc đầu, ngước mắt trừng anh "Anh dậy lúc nào?" Mặt cô đỏ bừng, nhìn thật ngon miệng. Làm cho người khác muốn hôn xuống, lưu lại một chút dấu vết.
Chu Thịnh nghĩ là làm,cúi xuống cắn một cái ở má cô, rồi cười nói "Rất sớm, lúc em nhìn anh đã tỉnh."
Bắc Bắc "......."
Cô liếc mắt nhìn Chu Thịnh, có chút xấu hổ, lúc nãy thức dậy, cô nhìn anh chằm chằm cũng mười mấy phút, anh đều biết hết.
Nghĩ nghĩ Bắc Bắc nói "Vậy sao anh không lên tiếng?"
Chu Thịnh cong cong môi, thấp giọng giải thích "Ừ, muốn xem em có động tay động chân gì với anh không."
Bắc Bắc nghẹn họng, vội vàng nói "Tất nhiên là không có." Cho dù có, cô cũng không có lá gan làm.
Huống hồ, hôm nay cô còn muốn đóng phim.
"Em dậy đây."
"Ừ." Chu Thịnh đi theo cô, hai người một trước một sau vào phòng tắm.
Vệ sinh cá nhân xong, Bắc Bắc cũng không trang điểm thu thập đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, lúc này mới nhớ Chu Thịnh còn ở đây, suy nghĩ vài giây, Bắc Bắc hỏi "Khi nào anh trở về?"
Chu Thịnh nhướng mày "Buổi chiềụ"
Bắc Bắc a một tiếng, nghiêng đầu nhìn anh một lúc "Anh có muốn đi ăn sáng với em không?"
"Được."
Bắc Bắc và Chu Thịnh ra ngoài, cũng may hiện tại Bắc Bắc cũng chưa nổi tiếng, cũng không lo lắng bị chụp hình, nhưng người đàn ông phía sau không như vậy, Bắc Bắc đi vài bước, liền đi bên cạnh Chu Thịnh, hỏi "Chu Thịnh, anh không sợ bị chụp hình sao?"
"Không sao." Chu Thịnh giải thích cho cô "Dù có bị chụp cũng không xuất hiện trên mạng."
Nghe anh nói, Bắc Bắc liền yên tâm.
Cô không phải không muốn xuất hiện cùng Chu Thịnh trên mạng, chỉ là với tình hình hiện giờ, mối quan hệ của bọn họ và công việc hiện giờ của cô không cho phép.
Chu Thịnh biết cô đang nghĩ gì, duỗi tay vỗ vỗ đầu cô an ủi "Yên tâm đi, nếu em không muốn, sẽ không có tin tức em xuất hiện với anh."
Bắc Bắc có chút xin lỗi nhìn anh "Xin lỗi."
"Ừ, anh không trách em."
Bắc Bắc bật cười, nhếch mi "Đi thôi, em dắt anh đi ăn sáng, ở đây có quán hoành thánh rất ngon, em rất rất thích."
Cô ở đây một tuần, bữa sáng đều ra ngoài ăn, cho nên tương đối quen thuộc.
Chu Thịnh cười đáp lời "Được."
Bắc Bắc dẫn Chu Thịnh đến quán ăn, là một quán đã có từ rất lâu, trang trí cũng không quá bắt mắt, nhưng buổi sáng có rất nhiều người đến ăn, hơn nữa hương vị rất ngon, tuy cửa hàng trang trí không đẹp, nhưng rất sạch sẽ, lúc trước Bắc Bắc đến đều phải xếp hàng, mới có thể mua được hoành thánh.
Hôm nay thật may mắn, đi với Chu Thịnh, liền thấy trong góc còn hai vị trí trống, Bắc Bắc và Chu Thịnh lập tức đi qua ngồi xuống và gọi đồ ăn, tình cờ chỗ này là trong góc, Chu Thịnh đưa lưng hướng ra bên ngoài, nên Bắc Bắc cũng không cần lo lắng.
Cô thổi thổi miếng hoành thánh, ngước lên nhìn Chu Thịnh "Thế nào?"
Chu Thịnh ăn một miếng, cảm nhận hương vị hoành thánh, thịt bên trong rất tươi, hương vị cũng không tồi "Cũng được."
Đôi mắt Bắc Bắc sáng ngời, cười nói "Đúng không, em ăn ở đây một lần, mấy ngày sau đều quay lại đây ăn." Bắc Bắc là một người rất hay ăn đi ăn lại một món, mà không thấy ngán.
Quán hoành thánh này đã trở thành một trong những quán yêu thích của cô.
Chu Thịnh gật đầu "Ừ, em ăn nhiều một chút."

⬅ Trước Tiếp ➡