⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh hừ một tiếng, vô cùng ngạo kiều "Anh không tin, nghệ sĩ nam lúc trước em rất thích chính là cậu ta." Đây cũng là lý do trước đây Chu Thịnh ghen, anh cũng mới biết không lâu, lúc trước Bắc Bắc có thích một nghệ sĩ nam, người đó là Lê Tiêụ"
Ngạo kiều có nghĩa là ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là "Ngoài lạnh trong nóng" Nguồn GG
Mà Bắc Bắc, đã gặp qua Lê Tiêu hai lần, lần này còn đóng phim chung, nháy mắt Chu Thịnh cảm thấy nguy cơ đang đến, vội vàng điều tra Lê Tiêu từ đầu đến cuối.
Sau khi biết được người này chưa từng có bất kỳ scandal gì, Chu Thịnh cảm thấy nguy cơ càng cao hơn.
Bắc Bắc không kìm chế được nụ cười của mình, vội vàng an ủi Chu Thịnh "Em thật sự không thích Lê Tiêu, cùng lắm chỉ là hâm mộ."
Chu Thịnh hừ một tiếng "Còn hâm mộ, anh rất ghen tị."
Bắc Bắc "....." Bắc Bắc một câu cũng không muốn an ủi anh, sao cô lại thích một người đàn ông ngạo kiều như vậy chứ.
Cuối cùng, Bắc Bắc thấy mệt mỏi, mà Chu Thịnh còn trong trạng thái ngạo kiềụ Cô suy nghĩ, giả bộ tức giận hỏi Chu Thịnh "Chu Thịnh, nếu anh còn nói những lời như vậy, em liền cúp điện thoại."
Chu Thịnh dừng chút, vội vàng nói "Được được, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa, nói về em đi."
Bắc Bắc "Ngoan lắm."
Chu Thịnh cười hỏi "Ở đó cảm thấy thế nào? Có quen không?"
Bắc Bắc trả lời "Cũng không tệ lắm, em khá quen rồi, Mã Viễn đối với em rất tốt."
Nghe vậy, Chu Thịnh ừ một tiếng "Nếu có gì không phù hợp, nhớ nói với anh đầu tiên."
"Em biết rồi."
Hai người nói chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, Bắc Bắc bắt đầu sấy tóc, thoa mỹ phẩm dưỡng da liền leo lên giường nằm.
Hôm nay đi rất nhiều nơi, bây giờ đối với cô mà nói, giường là nơi thoải mái nhất.
Cửa sổ của khác sạn rất lớn, Mã Viễn đối với các diễn viên rất hào phóng, những người mới như Bắc Bắc, cũng có một phòng riêng, hơn nữa cũng không nhỏ, rất tốt.
Bắc Bắc ngước mắt, nhìn ánh sáng xuyên qua tấm màn mỏng, tạo ra một quầng sáng, lúc đèn phòng tắt, làm tăng thêm độ sáng cho phòng.
Bắc Bắc nhìn lên trần nhà, có chút xúc động.
Sau khi đến đây, lần đầu tiên cô có cảm giác chân thật đến vậy.
Mấy thứ này, lúc trước chưa từng có, mà hiện tại ở trong đoàn phim, cô mới cảm nhận được, Bắc Bắc có chút bất đắc dĩ, lúc trước cô dây dưa với công việc này gần mười năm, thật là một duyên phận đặc biệt.
Màn đêm dần buông xuống, Bắc Bắc suy nghĩ, ngủ lúc nào không hay.
Những gì trong quá khứ, cứ để nó trôi qua.
Hiện tại của cô chỉ mới bắt đầụ
Trong phòng làm việc đèn điện sáng trưng, Tào Nhất Minh mang tài liệu ra ra vào vào, đưa cho Chu Thịnh ký, báo cáo tiến độ mới nhất cho anh. Đến 10 giờ tối, công việc mới hoành thành.
Hắn nhìn Chu Thịnh tăng ca, có chút bất đắc dĩ "Chu Tổng, nếu không tôi gọi đồ ăn cho ngài nhé?"
Chu Thịnh lắc đầu, cụp mắt nhìn thời gian trên đồng hồ, trầm ngâm một lát, thấp giọng nói "Không cần, cậu tan làm trước đi, vất vả rồi."
Tào Nhất Minh suy nghĩ, nói "Chu tổng ngài vẫn muốn tăng ca sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡