⬅ Trước Tiếp ➡
Mã Viễn đứng một bên nhìn, ho nhẹ "Đúng rồi, Bắc Bắc không có kinh nghiệm diễn xuất, hai người là tiền bối phải chỉ bảo cô ấy cho tốt."
Bắc Bắc "....."
Triệu Manh Manh bật cười, vội tiếp nhận nhiệm vụ này "Được thôi, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì."
Lê Tiêu cũng cười nói "Được."
Cứ như vậy, những ngày tiếp theo của Bắc Bắc đã được sắp đặt.
Bởi vì là ngày đầu tiên đóng phim, Mã Viễn cũng không cũng không làm khó hai người, quay xong một cảnh, Triệu Manh Manh và Lê Tiêu kết thúc công việc.
Cả đoàn làm phim đi cùng nhau, cách Hoành Điếm không xa có một nhà hàng, nên cùng nhau ăn bữa cơm. Bữa cơm này Mã Viễn mời khách, chúc mừng ngày khởi động máy, cũng như chúc mừng các diễn viên mới tới.
Trừ Bắc Bắc, Triệu Manh Manh và Lê tiêu ra, thì cũng có một số diễn viên đã đến.
Bắc Bắc không quen biết nhiều người, nhưng Triệu Manh Manh rất nhiệt tình, giới thiệu bọn họ với nhau, lúc sau ngồi trên ghế, Triệu Manh Manh ở bên tai Bắc Bắc, không ngừng nói một chút chuyện trong đoàn làm phim.
"Tôi nói cho cô biết, đạo diễn là một người rất hung dữ, đừng thấy bây giờ ông ấy hiền lành, nhưng khi diễn, cả người như người bệnh la hét, mắng người không ngừng, buổi chiều chắc cô cũng nghe được?" Triệu Manh Manh vừa nói liền không dừng được, cô ấy lúc trước cho rằng trong đoàn phim không có ai bằng tuổi mình, nhưng không nghĩ đến, lúc thấy Bắc Bắc cô thấy rất có duyên, cho nên nói không ngừng nghĩ.
Bắc Bắc nghe chỉ cảm thấy buồn cười, kỳ thật cô rất thích tích cách của Triệu Manh Manh, tuy thời gian quen biết không lâu, nhưng cô có thể cảm nhận được, cô ấy rất nhiệt tình, hơn nữa nói rất nhiều, những người nói nhiều rất hợp ở cùng Bắc Bắc, Bắc Bắc nói quá ít, hai người chơi với nhau bù qua bớt lại.
Từ trước đến nay Bắc Bắc cũng muốn có một người bạn nói nhiều như vậy, mới có thể khiến bản thân muốn nói chuyện nhiều hơn.
Đến nỗi Lê Tiêu, ngồi bên cạnh Triệu Manh Manh, nghe được dở khóc dở cười.
"Cô nói lớn tiếng như vậy, không sợ đạo diễn nghe được sao?"
Triệu Manh Manh phất phất tay, không để ý nói "Sợ cái gì, nghe được thì sao. Đạo diễn cũng biết mình có tật xấu này, chẳng lẽ còn không cho tôi nói?"
Lê Tiêu sờ sờ mũi, có chút bất đắc dĩ "Cô đừng dạy hư Bắc Bắc."
Nghe vậy, Triệu Manh Manh ai u một tiếng "Anh thế nào còn gọi thân thiết hơn tôi."
Lê Tiêu "...."
Bắc Bắc ở một bên khẽ ho "Không đâu, mọi người đều gọi tôi là Bắc Bắc, rất bình thường."
Triệu Manh Manh tinh ranh nhìn Bắc Bắc chớp chớp mắt, trêu ghẹo "Bắc Bắc cậu lớn lên rất xinh đẹp nha."
Bắc Bắc cười "Thật hay giả?"
"Thật nha." Triệu Manh Manh giơ tay nhỏ thề "Tớ rất ít khen ai lớn lên xinh đẹp, đúng không Lê Tiêụ"
Lê Tiêu bưng chén trà, đáp "Ừ."
Bắc Bắc cong cong môi, bữa cơm này ăn rất vui vẻ, bởi vì có Triệu Manh Manh ở bên, nói rất nhiều, hơn nữa cô ấy cũng quen biết với Mã Viễn, cũng không lo lắng sẽ đắc tội với ông ấy, toàn bộ bữa ăn, Bắc Bắc đều nghe thấy Manh Manh mắng Mã Viễn, không có cách nào dừng lại.
Ăn cơm tối xong, từ nhà hàng đi về khách sạn mất mười phút.

⬅ Trước Tiếp ➡