Chu Thịnh nhẹ giọng nói "Bắc Bắc."
"Hả?"
"Đóng phim thật tốt."
Bắc Bắc bật cười, liếc mắt nhìn anh "Lỡ như em đóng phim không tốt thì sao?"
"Vậy cũng không sao." Chu Thịnh nhướng mày "Anh sẽ đầu tư cho em."
"Nếu như tốn nhiều tiền thì sao?"
"Không sao." Chu Thịnh vô cùng lớn giọng nói "Anh cái gì cũng không có, chỉ có cái là nhiều tiền."
Bắc Bắc "....." Đúng là người có tiền.
Hai người tiếp tục nói chuyện, chủ đề này coi như bỏ qua, mà Bắc Bắc, cũng vui vẻ chấp nhận cách nói của anh.
Ở nhà hai ngày, buổi chiều hôm sau, Chu Thịnh đưa Bắc Bắc ra sân bay, đi đến đoàn làm phim.
Địa điểm đóng phim là Hoành Điếm, Bắc Bắc nghe tên này có chút buồn cười.
Kiếp trước, cô cũng thường xuyên đóng phim ở nơi gọi là trung tâm điện ảnh Hoành Điếm. Có vẻ như rất nhiều nơi, chỉ cần diễn cổ trang, đều đến Hoành Điếm để quay, mà cái tên này vẫn luôn không thay đổi.
Cô nghĩ, cũng không biết nơi đó có giống như nơi mà cô đã từng đóng phim không.
Bắc Bắc đối với nơi sắp đến, vô cùng tò mò.
Từ thành phố H đến Hoành Điếm, đi máy bay rất nhanh, hai tiếng sau Bắc Bắc liền tới nơi.
Sau khi xuống máy bay, các nhân viên trong studio của Mã Viễn đã đưa Bắc Bắc đến khách sạn.
Buổi sáng hôm nay, đã tiến hành nghi thức khởi động máy, Bắc Bắc không có tham gia, cũng may cô chỉ là một nhân vật phụ, đối với việc tham gia hay không cũng không quan trọng, phóng viên và fans hâm mộ cũng chỉ chú ý đến nam nữ chính.
Bộ phim điện ảnh của Mã Viễn, nam chính là Lê Tiêu, nữ chính là Triệu Manh Manh, nghe nói là có người đứng saụ
Bắc Bắc trên đường đi, nghe ngóng được không ít chuyện, cô vốn dĩ có chút nhiều chuyện, nghe đến khúc sau, liền nhanh chóng chia sẻ tin tức này với Tiểu Ngư, mà Tiểu Ngư, cũng hóa thân thành thám tử, cho cô không ít tin tức.
Biết được, Triệu Manh Manh là một nữ ca sĩ, tuy nhiên khả năng diễn xuất của cô ấy cũng được, vì vậy Mã Viễn khá thích, về phần Lê Tiêu, không cần phải nói, anh có rất nhiều người hâm mộ, Mã Viễn mời anh đảm đương vai nam chính, có thể nói mất không ít sức lực.
Từ sân bay đến khách sạn mất hai tiếng, lúc Bắc Bắc đến khách sạn đã là buổi chiều, trợ lý của Mã Viễn dẫn bọn cô vào cửa sau, rồi nhìn về phía Bắc Bắc nói "Đồng tiểu thư bây giờ muốn đến phim trường xem trước hay là về khách sạn nghỉ ngơi?"
Bắc Bắc sửng sốt "Bây giờ còn có thể đến phim trường sao?"
Trợ lý gật đầu "Đạo diễn nói nếu cô muốn đi, có thể đến xem."
Đôi mắt Bắc Bắc sáng lên, vội vàng nói "Vậy anh chờ tôi một vài phút, tôi đi cất hành lý rồi xuống ngay."
"Được." Trợ lý đỏ mặt nói, "Không vội, tôi dưới lầu chờ cô."
Bắc Bắc bật cười, gật gật đầu đáp lời "OK."
Cô nhìn trợ lý của Mã Viễn, cảm thấy buồn cười.
Bắc Bắc đem hành lý lên lầu, đi vệ sinh rồi liền xuống lầu, không làm cậu ta chờ lâụ
Hai người xuất phát đến phim trường, khách sạn cách chỗ này rất gần, đi bộ khoảng hai mươi phút, ngồi xe vài phút là tới nơi
Lúc Bắc Bắc xuống xe, cố tình nhìn mấy chữ Hoành Điếm kia, nó giống hệt như trong trí nhớ của cô.
Đi vào bên trong, gặp không ít diễn viên mặc trang phục cổ trang, khóe môi Bắc Bắc cong nhẹ, tâm trạng vui vẻ đi qua.