Vấn đề này, không chỉ Ngô Mân tò mò, mà Triệu Tử Dịch cũng không biết rõ tại sao Chu Thịnh lại cưới Đồng Bắc Bắc.
"Cậu đừng nói với tụi tôi là cậu thích Đồng Bắc Bắc, tôi không tin." Ngô Mân nói "Suy cho cùng, cảm thấy cậu thích một người không có khả năng."
Chu Thịnh cười một tiếng "Tôi cũng là môt người bình thường, vì sao lại không thể thích ai?"
Triệu Tử Dịch cùng Ngô Mân nhìn nhau, đồng thanh nói "Cậu cũng không phải là một người bình thường." Vừa dút lời, Chu Thịnh liền lấy một cuốn sách bên cạnh ném tới, cười mắng một câu "Các cậu mới không phải người bình thường."
Hai người đồng thanh cười to "Không không, cậu hỏi giới truyền thông thử xem, xem họ có nói cậu là người bình thường không."
Chu Thịnh không phản ứng lại bọn họ, anh không nên gọi hai người này đến nghĩ biện pháp, biện pháp thì không có, ngược lại còn bị trêu chọc một trận.
"Được rồi, các cậu ra ngoài đi, tôi còn có việc."
Triệu Tử Dịch gập gật đầu đáp "Ok, có chuyện gì cậu cứ kêu bọn tôi tới."
"Ừ."
Ngô Mân nhìn Chu Thịnh, nhịn không được hỏi "Tối nay cậu thật sự không đi chơi cùng chúng tôi à?"
"Không đi."
"Tại sao? Tính hoàn lương sao?"
Chu Thịnh dừng động tác trong tác nhìn về phía Ngô Mân, gằn từng chữ "Tôi phải có trách nhiệm cho cuộc hôn nhân của tôi và vợ tôi."
Ngô Mân "......"
Chậc, không đi thì không đi, có cần thiết phải cho anh ăn cẩu lương không???
Hắn suy nghĩ một lát, cho Chu thịnh một đề xuất tốt đẹp "Tôi vẫn cảm thấy cậu thật sự nên mua một bó hoa về nhà để xin lỗi, rất có tác dụng."
Chu Thịnh ".....Cút."
"Được thôi."
Triệu Tử Dịch cùng Ngô Mân rời đi, trong phòng làm việc trở nên yên tĩnh.
Sau khi Chu Thịnh kiểm tra một số tài liệu, anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, tìm số điện thoại của Tào Nhất Minh, gọi đi.
Giữa trưa, Bắc Bắc một mình đi dạo bên ngoài, có rất nhiều người trên đường, đi qua đi lại rất náo nhiệt.
Ánh nắng mặt trời rất chói, Bắc Bắc ngước mắt nhìn lên, theo bản năng nheo mắt lại.
Cô chớp chớp mắt, có chút thất thần.
Bỗng nhiên, phía trước có tiếng la lên, Bắc Bắc nghe thấy liền nhìn qua, lúc sau thấy người đi đến là ai, có chút giật mình.
"A, thì ra là Bắc Bắc, làm sao cô lại ở đây?" Đồng Hạ nhìn cô, có chút ghét bỏ nhìn quần áo của Bắc Bắc, lẩm bẩm "Mặc cái gì thế không biết."
Bắc Bắc nheo mắt, nhìn quần áo của mình, cảm thấy vô cùng bình thường, cô không hiểu biểu cảm trên khuôn mặt Đồng Hạ là có ý gì.
"Có chuyện gì sao?" Bắc Bắc lạnh lùng nhìn hai người trước mặt.
Đồng Thu cười nhạo một tiếng, thì thầm vào tai Đồng Hạ bên cạnh, tiếng cười truyền đến tai Bắc Bắc.
Không hiểu sao, cô cảm thấy tiếng cười này có chút khó chịụ
"Bắc Bắc, vì sao lại ở đây một mình, chồng của cô đâu?" Đồng Thu hỏi.
Bắc Bắc còn chưa trả lời, Đồng Hạ liền đáp "A Thu, vậy là em không biết rồi, để chị nói cho em nghe, người chồng kia của Bắc Bắc đối với em ấy không có tình cảm, phụ nữa xung quanh anh ta rất nhiều, làm gì có thời gian để ý Bắc Bắc chứ. Không chừng, bên ngoài có người khác đó." Đồng Hạ nói, còn thở dài xúc động "Xin lỗi Bắc Bắc, chị không có ý đó, chỉ là ăn ngay nói thật."