⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc nhướng mày cười nhạt, gằn từng chữ "Trong mấy biểu tượng cảm xúc anh vừa gửi, không chỉ có quỳ bàn phím, mà còn có cả sầu riêng phải không?"
Chu Thịnh "....."
Khóe môi Bắc Bắc nhẹ cong, nhẹ nhàng nhắc nhở "Anh vẫn nên đem đồ đạc chuẩn bị đầy đủ hết lại đây, em sẽ tha thứ cho anh."
Nói xong, Bắc Bắc định đóng cửa, Chu Thịnh liền duỗi chân ra, ngăn cản hành động của cô, anh nhìn Bắc Bắc, nghiêm túc dò hỏi "Nếu anh làm được hết, có phải em sẽ tha thứ cho anh?"
Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn người, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh.
Cô suy nghĩ, trầm giọng nói "Chu Thịnh, anh biết mình sai ở đâu không?" Cô trầm ngâm giây lát, nói từng câu từng chữ "Không phải em không tha thứ cho anh, mà là anh hoàn toàn không tin tưởng em."
Bắc Bắc tiếp tục nói "Nếu sau này có lúc sẽ hiểu lầm, có phải anh cũng sẽ một câu cũng không hỏi, không nghe em giải thích, liền làm chuyện như lúc nãy với em, thậm chí còn quá đáng hơn?"
Chu Thịnh sửng sốt, vội vàng nói "Không có."
Bắc Bắc lắc đầu, thất vọng nhìn anh "Vốn dĩ em cũng không nghĩ là sẽ gạt anh, chẳng qua không tìm được dịp thích hợp để nói chuyện này." Cô dừng lại, nói tiếp "Nhưng em không nghĩ tới, anh đối với em không tin tưởng như vậy."
Tuy rằng tình cảm của hai người vẫn chưa nhiều, nhưng Bắc Bắc vẫn cảm thấy có chút khó chịụ
Cảm giác không được tin tưởng này thực sự rất khó chịụ
Chu Thịnh á khẩu không trả lời được, anh hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào.
Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh "Chu Thịnh."
"Hả?" Chu Thịnh nhìn cô, đối diện ánh mắt của cô, không hề né tránh.
Bắc Bắc trầm giọng nói, có chút nghiêm túc "Chúng ta nên nghiêm túc suy nghĩ, hôn nhân của hai người, rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào?"
Cô dừng lại, tiếp tục nói "Em không muốn đến một thời gian nào đó, hai người chúng ta sẽ hối hận, rất nhiều chuyện, chỉ bắt đầu từ một chút hiểu lầm, anh đối với em không tin tưởng, mà em, trong chuyện này cũng có lỗi." Cô suy nghĩ, nghiêm túc nói "Chúng ta nghiêm túc suy nghĩ thật tốt, đừng làm bản thân thấy hối tiếc."
Chu Thịnh vội vàng kéo cổ tay cô nói "Bắc Bắc, anh sẽ không đồng ý ly hôn."
21.
14thfebruary Chương này thực sự rất dài luôn.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc a một tiếng, kinh ngạc nhìn anh "Em có nói sẽ ly hôn sao?"
"Ý của em không phải chính là như vậy sao?"
Bắc Bắc "???" Cô khi nào nói muốn ly hôn? Cô không nói nên lời nhìn Chu Thịnh, có chút buồn cười, nhưng thật ra rất đau lòng, thì ra trong mắt Chu Thịnh, anh đối với cô không có cảm giác an toàn.
"Chu Thịnh."
Chu Thịnh quật cường nhìn cô, mím môi nói "Em nói đi."
Bắc Bắc dở khóc dở cười nói "Em không muốn ly hôn, cũng không có ý định này."
Cô trầm mặc một hồi, rồi nói "Em chỉ muốn chúng ta suy nghĩ rõ ràng một chút, về mọi thứ trong tương lai, không nên nghe mọi chuyện từ một phía, rồi trực tiếp kết luận mọi chuyện."
Bắc Bắc chỉ hy vọng, nếu hai người bọn cô muốn tiếp tục, không phải giống như bây giờ, chỉ là một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực , thì những điều này phải suy nghĩ rõ ràng.
Hữu danh vô thực có tiếng không có miếng.
Duy trì một cuộc hôn nhân, còn mệt mỏi và khó hơn là yêu đương.

⬅ Trước Tiếp ➡