⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe được âm thanh bên kia Chu Thịnh liền mỉm cười hỏi, "Bắc Bắc, em đang ở đâu?"
Bắc Bắc chớp chớp mắt, trả lời, "Ở bên ngoài ăn cơm."
"Có chuyện gì sao?"
Chu Thịnh dừng một chút, cười nhẹ nói, "Tôi về rồi."
17.
Editor 14thfebruary
Ánh sáng mặt trời bên ngoài cửa sổ thật chói mắt, khi Bắc Bắc nghe được câu này, không do dự cúp điện thoại.
Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn cô "Có chuyện gì sao?"
Bắc Bắc suy tư vài giây, liền nói xin lỗi với cô ấy "Tiểu Ngư, nhà tớ có chút việc, tớ phải đi trước đây."
Tiểu Ngư chớp chớp mắt nhìn cô "Vậy cậu đi đi, tớ cũng không mua gì nữa, tụi mình cùng nhau về."
Nghe vậy, Bắc Bắc vội vàng nói "Được thôi."
Hai người nói rồi liền rời đi, hình như Bắc Bắc tương đối gấp gáp, Tiểu Ngư nhìn thấy hành động của cô, có chút nghi ngờ "Bắc Bắc, nhà cậu có chuyện gì sao, nhìn cậu có vẻ rất vội?"
Bắc Bắc nghe vậy, nhỏ giọng a một tiếng, rũ mắt nói "Tiểu Ngư, lần sau tớ sẽ nói rõ ràng với cậụ"
Tiểu Ngư thấy cô nói như vậy, cũng không cưỡng ép "Được rồi, cậu không sao là được, nói hay không nói cũng không quan trọng."
Bắc Bắc cong cong môi, liếc mắt nhìn cô, "Cảm ơn cậụ"
Cô không nghĩ sẽ nói dối Tiểu Ngư, nhưng hiện tại cô nói chuyện về Chu Thịnh, thật sự cũng có một chút khó khăn.
Tiểu Ngư bật cười, nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, có cảm giác nói không thành lời.
"Được rồi, chúng ta là bạn bè, nói cảm ơn làm gì, cậu trở về chú ý an toàn."
"Ừ, cậu cũng vậy."
Xe taxi hai người gọi đều lần lượt đến, Tiểu Ngư cười nói "Đến nhà thì nhắn tin cho tớ biết."
"Được."
Bắc Bắc lên xe, bởi vì là cuối tuần, nên có chút kẹt xe, Bắc Bắc hơi sốt ruột, cô không biết rõ tình cảm hiện tại của mình, cô chỉ biết cô rất nhớ Chu Thịnh, muốn được gặp anh, muốn nhanh chóng về nhà.
Tài xế như nhìn ra Bắc Bắc có chuyện gấp, cười nói với cô "Cô gái nhỏ đang có việc gấp sao?"
Bắc Bắc nhấp môi, đáp "Dạ."
Đi gặp chồng, xem như là việc gấp đi.
Chú tài xế cười cười, trấn an cảm xúc của cô "Đừng gấp, chỗ này kẹt xe là bình thường, một chút nữa là đến."
Bắc Bắc nhìn phía trước mắt, xe xếp thành một hàng dài, nhìn không thấy điểm cuối.
Cô nhíu nhíu mày, ừ một tiếng "Phía trước làm sao vậy ạ."
"Nghe nói là có tai nạn xe, bằng không cũng sẽ không kẹt xe như vậy."
Nghe vậy, Bắc Bắc gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu "Thì ra là vậy."
Chú tài xế quay đầu lại, nhìn cô cười "Đúng vậy, cho nên người trẻ tuổi dù có việc gấp cũng không thể lái xe quá tốc độ, biết không?"
Bắc Bắc cười, gật đầu nói, "Vâng, cháu biết rồi ạ."
Cùng chú tài xế nói chuyện một lúc, cũng làm cô giảm bớt một chút khẩn trương.
Một lúc sau, xe có thể chạy bình thường.
Bắc Bắc nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, không tiếng động cong môi, không biết Chu Thịnh, lúc thấy cô sẽ có phản ứng gì.
Hai mươi phút saụ
Bắc Bắc xuống xe ở tiểu khu, tính tiền, liền vội vội vàng vàng chạy vào trong, bảo vệ đối với cô đã quen thuộc, chuẩn bị cất tiếng chào hỏi cô, Bắc Bắc đã nhanh chạy lướt qua, chỉ lưu lại bóng lưng.
Tầng cao nhất, sau khi Bắc Bắc ra khỏi thang máy, liền lâm vào một trận khủng hoảng.
Cô tự hỏi, lúc thấy Chu Thịnh không biết nên nói gì đầu tiên.

⬅ Trước Tiếp ➡