Ngày sự sinh em bé là cuối tháng chín. Vừa đến tháng chín, cả nhà họ Chu đều đã sẵn sàng tất cả. Ngày hai mươi lăm tháng chín, đau bụng, lúc này Bắc Bắc đã nhập viện rồi, cho nên chuyện sinh con có thể nói là vô cùng thuận lợi, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.
Mà giới tính của em bé khi sinh ra giống y như lúc ban đầu Chu Thịnh mong muốn, là một công chúa.
Sau khi Bắc Bắc nhìn thấy con của mình xong thì liền mê man, còn Chu Thịnh vẫn luôn ở bên cạnh cô, ngay cả con cũng không gặp.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thời gian nhoáng cái trôi đi. Nháy mắt, cô nhóc đã lớn rồi, đã đến tuổi kêu mẹ rồi. Hôm nay, Bắc Bắc và Chu Thịnh đang nói chuyện về công việc, tɾong thời gian một năm sau khi sinh con xong, cô đều chăm sóc cơ thể, nhưng không ra ngoài làm việc, cho nên bây giờ không nhịn được nữa rồi, muốn bắt đầu tiếp tục làm việc trở lại.
Về Chu Thịnh, anh không có ý kiến gì đối với công việc của Bắc Bắc. Bắc Bắc có lý tưởng của bản thân, muốn thực hiện thì Chu Thịnh rấttán thành, chẳng qua là đối với chuyện làm sao chăm sóc con thì hai người còn đang thảo luận.
Đột nhiên, cô nhóc bước đi lảo đảo đến chỗ hai người, miệng phát âm không rõ ràng "Ma. . . . . . . . ma. . . . . . . . . . "
Bắc Bắc ngẩn ra, cúi đầu nhìn cô nhóc đang bước đến, cảm thấy mình bị ảo giác "Con nói cái gì?" Cô khó tin hỏi lại "Công chúa ơi, con vừa nói cái gì thế?"
Công chúa nhỏ mở to mắt nhìn Bắc Bắc, dang tay mình ra "Ma ma . . . . . . . . ôm."
Bắc Bắc bất ngờ mà khóc, ôm cô nhóc lên, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh "Chu Thịnh, con gái biết gọi mẹ rồi."
Chu Thịnh cười, vươn tay xoa đầu công chúa nhà mình hỏi "Vậy cha thì sao? Biết gọi chưa?"
Công chúa nhỏ nháy mắt, nhìn Chu Thịnh từ từ nói "Ba ba."
"Là cha, không phải ba ba."
Công chúa nhỏ chớp mắt, đôi mắt to nhấp nháy, vô cùng đáng yêu, kiên trì nói "Ba ba."
Bắc Bắc và Chu Thịnh nhìn nhau, hai người không nhịn được mà bật cười. Mặc dù công chúa nhỏ trước đây biết nói một ít rồi, nhưng chưa từng gọi rõ như thế, làm cho Bắc Bắc luôn cảm thấy con gái bị bị chậm nói, lo lắng không thôi.
Nhưng bây giờ, tɾong nháy mắt cô đã yên tâm nhiều rồi.
Ôm công chúa nhỏ, Bắc Bắc thơ๓ lên má cô nhóc, cười nói "Mẹ yêu con quá đi à "
Chu Thịnh nhìn hai mẹ con, khóe môi cong lên, tɾong mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Anh rấthạnh phúc, những người quan trọng nhất tɾong cuộc đời, bây giờ đều đang ở bên cạnh anh.
Hai mẹ con đang ôm nhau, Chu Thịnh cười nói "Tốt quá."
Bắc Bắc khẽ cười, nhón chân hôn lên má Chu Thịnh rồi nói "Đúng thế. Tốt quá."
Cô cảm ơn bản thân có thể đến đây, có thể yêu Chu Thịnh, có được kết tinh của tình yêu hai người. Tất cả cái này đối với Bắc Bắc mà nói đều là chuyện trước kia nằm mơ cũng không dám mơ.
Mặc dù trải nghiệm rấtnhiều nhưng Bắc Bắc vẫn cảm giác như cũ. Những trải nghiệm đó đến bây giờ nhìn lại đều là những của cải quý giá của cô, bởi vì có những trải nghiệm đó mới có bọn họ bây giờ.
Bọn họ rấthạnh phúc, đã có gia đình, có con, có bạn bè, có tất cả những thứ mà mình mong muốn, hơn nữa tất cả những thứ xung quanh bọn họ đều trở nên tốt hơn.
Tin tưởng rằng tương lai, gia đình bọn họ sẽ càng hạnh phúc hơn.