⬅ Trước Tiếp ➡
"Vâng." Bắc Bắc duỗi tay ôm e0 Chu Thịnh, siết tay lại nói "Không muốn biết. Không muốn vì những chuyện đó mà làm phiền chúng ta."
"Ok." Chu Thịnh cúi đầu hôn lên đôi môi cô. Về phương diện thân mật thì không thể rời xa được.
"Vợ ơi."
"Dạ?" Bắc Bắc vừa định ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh thì bị bàn tay anh che mắt cô lại "Chúng ta về phòng."
Bắc Bắc cúi đầu, nói khẽ "Vâng."
Một đêm kiều diễm.
Ngày hôm sau, từ sáng Bắc Bắc đã bị ép ngồi cho stylish bên này makeup, thay quần áo các kiểu, bận rộn không ngừng nghỉ.
Cô rấtbuồn ngủ, muốn được đi ngủ nhưng mà người ở đây không tha cho cô.
Lê Mẫn vì muốn Bắc Bắc thật lộng lẫy tɾong đêm nay, nên mới kéo cô đi làm cái này cái kia, lễ phụccũng chọn lựa rấtlâu, rồi mới quyết định chọn cái váy Chu Thịnh tặng.
Bắc Bắc mở to mắt, vô cùng bất đắc dĩ nhìn rồi nói "Chị Mẫn."
"Vẫn còn gọi chị Mẫn?"
Bắc Bắc im lặng, yếu ớt sửa lại cách gọi "Dì Hai."
Lê Mẫn cười sung sướng, nhanh chóng đáp lại "Hay hay. Sau này phải tập quen gọi dì như thế."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . Vâng."
"Mau thay bộ đồ này ra đi, chúng ta nên về biệt thự bên kia rồi." Hiện tại vì mở bữa tiệc này nên nhà họ Lê đã sửa sang lại biệt thự, không vào bên tɾong nhà họ Lê mà tổ chức ở một địa điểm khác.
Bắc Bắc gật đầu " Vâng. Bây giờ cháu đi thay."
Chu Thịnh tặng cho cô một bộ váy lễ phục̶, rấtrấttrẻ trung, màu hồng hoa anh đào bồng bềnh, nhìn vào cảm thấy vô cùng giống thần tiên. Bắc Bắc lần đầu tiên nhìn thấy cảm giác như tiên nữ, mặc lên người nhất định rấtđẹp.
Tuy nhiên, sự thật là cái này không phải phong cách cô bình thường yêu thích. Nhưng vì Chu Thịnh nói cô hôm nay là lần đầu tiên xuấthiện với tư cách con gái nhà họ Lê, nên phải mặc có cảm giác thiếu nữ, vì thế Bắc Bắc đành đồng ý.
Sau khi thay đồ xong, nhìn thấy mình tɾong gương, Bắc Bắc cảm thấy gu thẩm mỹ của Chu Thịnh quá OK.
Mặc dù Bắc Bắc rấtít mặc kiểu váy này những mà kiểu này cũng khá hợp với cô.
Lê Mẫn ở bên cạnh kêu trời "Đẹp quá đi thôi " Nhìn Bắc Bắc, để cô xoay vòng ngắm thử "Nào dì chụp cho cháu vài kiểu ảnh xem thử, gửi cho Miên Miên xem."
Bắc Bắc dở khóc dở cười đứng cho dì chụp.
"Xong chưa ạ?"
"Xong rồi."
Lê Mẫn cười nói "Chu Thịnh đã đến đây rồi chứ. Bây giờ chúng ta xuấtphát?"
Bắc Bắc gật đầu, nhìn thời gian "Chắc đã đến rồi. Không phải còn làm tóc sao ạ?"
"Đúng đúng. Stylish mau mau làm tóc cho Bắc Bắc."
Mười phút sau, Chu Thịnh đúng giờ đến chỗ Bắc Bắc. Trong nháy mắt nhìn thấy cô, đôi mắt Chu Thịnh lóe lên, cười "Thẩm mỹ của anh đúng là không tệ."
Lê Mẫn gật đầu "Cháu hiểu vợ mình quá đấy."
Chu Thịnh bật cười, nhìn về phía người kia đang nhìn mình, cong khóe môi "Đẹp lắm "
Không lâu sau, Bắc Bắc đã làm xong hết makeup, Chu Thịnh si mê nhìn cô một lúc rồi mới tiến đến nắm tay cô, khẽ nói "Anh muốn làm lễ cưới."
Bắc Bắc buồn cười nhìn anh, nắm tay anh lại và nói "Không phải đã bàn là sau khi tốt nghiệp sao?"
"Ừm. Còn một năm nữa."
"Nhanh thôi mà."
Hai người nhìn nhau cười. Còn Lê Mẫn đã rấttự cảm thấy nên đi ra ngoài đợi, cô không muốn ở lại ăn cẩu lương. Cẩu lương của hai người này ăn nhiều dễ bệnh lắm.
Bệnh muốn yêụ

⬅ Trước Tiếp ➡