Chu Thịnh dở khóc dở cười nhìn vợ mình, vỗ đầu cô an ủi "Khẩn trương cái gì, chắc chắn không có vấn đề gì nữa, đợi ăn sáng xong anh qua đó cùng em."
"Ừ." Bắc Bắc mặt mày tươi tỉnh nhìn anh cười "Chiều anh lại đi làm saụ"
"Không thành vấn đề."
Hai người nhìn nhau cười, ăn sáng xong, Bắc Bắc và Chu Thịnh liền tới nhà họ Lê.
Bác sĩ luôn túc trực ở nhà họ Lê, vì việc điều trị của Lê Miên mà hơn một tháng chưa rời đi.
Lúc hai người đến thì ở cửa đã có không ít người vây quanh, có cha mẹ của Lê Miên, cha mẹ của Tần Tuấn, hai chị gái và các anh rể, ngoại trừ Lê Mẫn thì mọi người đều đã có gia đình...
"Cuối cùng Bắc Bắc cũng đến rồi."
Bắc Bắc nhoẻn miệng người, chào hỏi những người bắt đầu ạ?"
"Chờ em đấy. Em đã ở cạnh Miên Miên lâu như vậy, chuyện này phải chờ em tới chứ. Chắc chắn Miên Miên sẽ mong người đầu tiên nhìn thấy là em và Tần Tuấn." Lê Mẫn nói đạo lý rõ ràng, làm Bắc Bắc không phản bác được.
"Vâng." Cô cười cười, đi tới chỗ Tần Tuấn.
Trong phòng có rấtnhiều người đang đứng, làm bác sĩ cũng thấy khẩn trương.
"Hay là chỉ để hai người họ ở lại thôi? Lát nữa mọi người vào sau? Tôi sợ lâu rồi chưa nhìn, mới đầu thấy đông vậy cô ấy sẽ bị dọa thì sao?"
Mọi người "..."
Nhìn nhau, nhóm Lê Mẫn không thể không lui ra ngoài, chỉ để Bắc Bắc, Tần Tuấn và các y bác sĩ ở lại bên tɾong. Người vừa ra ngoài, tɾong phòng liền trở nên yên tĩnh hơn nhiềụ
Bắc Bắc cảm thấy không khí hồi hộp hẳn, cô nhìn Lê Miên không chuyển mắt, nhìn bác sĩ gỡ băng gạc ra, mắt cũng chẳng chớp, chỉ nhìn chằm chằm.
Từng vòng từng vọng được tháo gỡ, Bắc Bắc nhìn chòng chọc cũng thấy mỏi mắt, mãi mà vẫn chưa tháo hết lớp cuốn.
Cuối cùng, vào lúc Bắc Bắc sắp mất kiên nhẫn, băng gạc cuối cùng cũng được tháo xuống. Vì sợ Lê Miên chưa quen, tɾong phòng đã kéo hết rèm cửa xuống, bên tɾong còn hơi tối.
Sau khi tháo băng, bác sĩ nói nhỏ "Có thể mở mắt ra rồi."
Lông mi Miên Miên run lên, nhưng vẫn không mở mắt.
Chính bà cũng khẩn trương, nếu vẫn là một mảnh tối đen như trước thì sao?
Tần Tuấn cũng rấtcăng thẳng, hô hấp dồn dập. Bắc Bắc đứng cạnh cũng có thể cảm nhận sự khẩn trương của ông.
Ngẫm nghĩ, Bắc Bắc nói "Cháu là Bắc Bắc, cô không muốn mở mắt nhìn cháu ạ?"
Ánh mắt Miên Miên giật giật, rõ ràng càng dao động hơn lúc đầụ
Bắc Bắc tiếp tục nói chuyện "Trong phòng có bác sĩ, y tá, cháu và Tần Tuấn. Cô không muốn gặp Tần Tuấn của mình ư?"
"Miên Miên." Tần Tuấn rốt cuộc cũng nói chuyện, giọng khẩn trương không nén được, Bắc Bắc còn có thể nghe được sự run rẩy từ giọng nói ấy.
Hai người nỗ lực một hồi lâu Lê Miên mới chuẩn bị mở mắt ra dưới sự cổ vũ của mọi người.
Bà mở mắt một cách chậm rãi.
Ánh nắng đập vào mắt làm Lê Miên nhắm lại the0 bản năng. Bác sĩ vô cùng vui mừng, hỏi tiếp "Có phải đã nhìn thấy rồi không? Chói mắt à?"
Lê Miên khẽ ừ một tiếng "Hơi chói."
Bắc Bắc quay đầu nhìn vào vị trí đó, là cố ý để hở ra một khe.
"Cháu đi kéo lại, cô mở mắt ra nhìn được chứ?"
"Được."
Kéo rèm cửa che kín lại, Lê Miên lại mở mắt, khi thấy tɾong mắt bà có ánh sáng, Bắc Bắc mới giật mình nhận ra.... thật ra mắt bà rấtgiống cô.
...