Bắc Bắc nghẹn lời, bất đắc dĩ nói "Bây giờ em cũng đã có một phim truyền hình và một bộ phim đïện ảnh rồi."
Trần Tĩnh cười "Đúng rồi. Cho nên em rấtmay mắn, hai bộ phim đều được đề cử, mời em tham dự."
"Khi nào ạ?"
"Ba ngày saụ"
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . . . Vâng ạ. Lúc đó chị đến đón em không?"
Trần Tĩnh ừm, quan sát cô từ trên xuống dưới rồi nói "Gần đây có phải em mập lên không? Dù sao thì cũng đừng ăn nhiều quá, ba ngày sau em còn phải mặc lễ phụcnữa. Mau đi cân thử đi, xem xem có phải em mập lên không?
Nghe vậy, Bắc Bắc cúi đầu nhìn dáng người mình, hơi nghi ngờ.
Dạo này cô lười biếng quá, mập lên cũng là bình thường, nhưng nếu như mập lên quá thì cô tèo rồi.
"Em đi xem thử."
"Ừm."
Một phút sau, Bắc Bắc nói số cân cho Trần Tĩnh, mắt to nhìn mắt nhỏ "Tăng năm cân rồi."
5 cân của Trung Quốc = 2.5 kg của Việt Nam.
Trần Tĩnh ". . . . . . . . . . . . . . ." Cau mày, Trần Tĩnh nhìn thân hình cô bây giờ, nghiêm khắc nói "Giảm cân. Ba ngày này em phải giảm ba cân cho chị."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . Sao có thể chứ."
"Chị mặc kệ. Em đừng ăn nữa, bắt đầu từ bây giờ chỉ được uống nước, không được phép ăn bất kỳ cái gì."
Bắc Bắc "Ác độc quá đi."
Trần Tĩnh ừm hứ lên tiếng "Nếu như em không mập, chị tuyệt đối sẽ không yêu cần em khống chế chế độ ăn, cũng như không yêu cầu em giảm cân."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . . . ."
Cô nhìn Trần Tĩnh trước mặt đang vô cùng nghiêm túc, lặng lẽ gật đầu "Vâng ạ."
Uống nước thì uống nước, so với lúc mặc lễ phụcmà khoe bụng thì vẫn tốt hơn.
Buổi tối, khi Chu Thịnh về đến nhà thì cảm giác được một mùi vị bất thường. Bởi vì sau khi tin đồn trước kia qua đi, hai người đã chuyển đến ngôi nhà thứ hai, lần này không về căn nhà cũ trước hay ở nữa, mà chuyển đến một căn biệt thự.
Đây là căn nhà Chu Thịnh đã mua từ lâu rồi. Trang h0àng thiết kế h0àn toàn dựa the0 sở thích của Bắc Bắc. Chẳng qua vì bên kia cách công ty khá gần, cũng thuận tiện cho Bắc Bắc hơn, cho nên hai người vẫn chưa chuyển đi.
Tuy nhiên vì chuyện lần trước, sau khi nơi ở bị công khai, không tiện ở lại tɾong tiểu khu nữa. Vì thế, Chu Thịnh quyết định việc chuyển nhà, hai người cũng không tốn nhiều thời gian nên liền chuyển đến đây ở.
"Vợ ơi?"
Bắc Bắc vâng một tiếng, nhìn Chu Thịnh "Tối nay anh gọi đồ ăn ở ngoài đi."
Chu Thịnh "Anh đã làm gì chọc giận em sao?"
Bắc Bắc lắc đầu, nhìn ipad trước mặt tập yoga "Không. Em phải giảm cân, cho nên không nấu cơm được." Vừa nhắc đến đồ ăn thì cô liền thấy đói.
Chu Thịnh nghẹn lời, nhìn vợ mình rồi nói "Em gầy như vậy, giảm cân làm gì?"
"Ừm. Ba ngày sau em phải tham dự một lễ trao giải, bắt buộc giảm cân."
Chu Thịnh nhíu mày, đi đến trước mặt Bắc Bắc kéo cô đứng dậy "Vợ anh đâu có mập, cần gì giảm cân."
"Cần." Bắc Bắc nhìn anh nghiêm túc nói "Chị Tĩnh bắt em ba ngày nay chỉ được uống nước."
Chu Thịnh ". . . . . . . . . . . . . . . . . ." Anh đưa tay sờ e0 cô, nhìn khuôn mặt hồng hào của cô, im lặng ừm lên tiếng, hơi dối lòng "Em vẫn gầy mà, không có mập."
Bắc Bắc cười nhạt nhìn anh "Em tăng năm cân rồi."
Chu Thịnh ". . . . . . . . . . . . . . . ." Anh nghẹn lời, vội vàng sửa lại lời nói "Không sao. Dáng người em như vậy là đẹp nhất, đừng giảm cân nữa."