⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi từ nhà họ Lê rời đi, Chu Thịnh đến đón cô.
Vừa lên xe, Chu Thịnh gọi tên cô, vô cùng nghiêm túc "Bắc Bắc."
"Sao vậy?"
"Anh phải nói với em chuyện này."
"Anh nói đi."
"Ngày mai công ty mới cắt băng khánh thành, anh phải đi."
Bắc Bắc ồ một tiếng, ngày mai là thứ bảy "Vậy anh cứ đi đi, nói với em làm gì."
Chu Thịnh ". . . . . . . . . . . . . . .Anh chỉ nói với em một tiếng mà thôi."
Nghe vậy, Bắc Bắc hoài nghi nhìn chằm chằm anh một lúc "Anh muốn làm gì?"
Chu Thịnh mím môi, lắc đầu "Không muốn làm gì cả. Anh chỉ hỏi thử em. Bộ phim đïện ảnh của em ngày mai công chiếu, chắc là anh không thể đi xem cùng em được."
Bắc Bắc thản nhiên gật đầu "Không sao mà. Anh không phải luôn em cùng em sao? Nếu như xem chiếu rạp thì chúng ta đi sau xíu cũng không sao."
Chu Thịnh cười "Ừm, được."
Vừa lái xe vừa trò chuyện, sự kết hợp của Bắc Bắc và Chu Thịnh có thể nói là vô cùng ăn ý.
Sau khi về đến nhà, Bắc Bắc nhận được tin nhắn Mã Viễn gửi cho mình, nói là muốn tìm mình nói chuyện về kịch bản phim truyền hình lần trước nhắc tới.
Bắc Bắc không từ chối, đồng ý ngay lập tức. Ngày mai hai người gặp mặt nói chuyện. Thực ra bản thân rấtthích kịch bản bộ phim tự Mã Viễn viết. Trước đây cũng xem sơ qua nội dung, cho nên bây giờ vừa thấy Mã Viễn nói sắp bắt đầu chính thức bàn bạc thì vô cùng kích động.
Cực kỳ tò mò.
Thời gian thoáng cái trôi đi, ngủ một giấc thức dậy đã qua ngày hôm saụ
Chu Thịnh đi ra khỏi cửa từ sớm đến công ty mới cắt băng khánh thành. Còn Bắc Bắc vẫn ở nhà sửa soạn lát nữa đi gặp Mã Viễn. Trần Tĩnh đến đón cô, chỉ là Bắc Bắc không hề biết Mã Viễn cũng ở tɾong xe, còn đảm đương nhiệm vụ bác tài.
Nháy mắt nhìn thấy, cô không muốn lên xe, không muốn ăn cẩu lương đâụ
"Đạo diễn Mã, mọi người đây là phạm quy rồi."
Mã Viễn nhướng mày "Phạm quy chỗ nào? Vợ chú đến đón cháu, chú chở vợ thì phạm quy chỗ nào nào?"
Bắc Bắc không có gì nói lại, quay ra tặng hai người ánh mắt xem thường.
"Xem ra hôm nay em sắp ăn cẩu lương no mất rồi."
Trần Tĩnh rấtbình tĩnh nhìn cô "Bình thường là chị ăn cẩu lương của em và sếp Chu, cũng có lúc em ăn cẩu lương của chị chứ."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Cô hờn tủi nhìn Trần Tĩnh, kêu lên "Chị Tĩnh, đừng vậy chứ."
Trần Tĩnh bật cười, vỗ vỗ đầu cô "Được rồi. Hôm nay chị sẽ ở lại chỗ mọi người không lâu đâu, chị đến còn có việc khác nữa."
Bắc Bắc gật đầu "Vậy à."
"Ừm."
Cụ thể là chuyện gì, Trần Tĩnh không nói, Bắc Bắc cũng không hỏi. Nhất thời tɾong xe vô cũng yên tĩnh.
Kịch bản của Mã Viễn thật sự rấthấp dẫn Bắc Bắc, là bộ phim đô thị mang hơi hướng thần bí. Nữ chính là pháp y, còn nam chính là cảnh sát. Chỉ là đến phần phát triển phía sau, Mã Viễn không biết làm sao viết cứ cảm giác không hợp lý. Vì vậy, bây giờ mới tìm Bắc Bắc thảo luận, dù sao người lựa chọn ngay từ đầu của Mã Viễn cũng là Bắc Bắc, nữ pháp y xinh đẹp.
Sau khi Bắc Bắc nghe Mã Viễn nói xong, ngồi thảo luận chung rấtlà lâu rồi mới rời đi.
Cô rấthứng thú với kịch bản của Mã Viễn, cũng chưa từng nhận một kịch bản nào như vậy, thậm chí là kiếp trước, Bắc Bắc cũng chưa từng diễn vai diễn như vậy, cho nên cực kỳ hứng thú.

⬅ Trước Tiếp ➡