Bắc Bắc đọc bình luận, mặc dù có mắng chửi cô, cũng có người hô hào thoát fan, nhưng tổng kết lại dường như vẫn tàm tạm, bình luận xấu không nhiều như cô tưởng.
Cô ngạc nhiên nhìn Trần Tĩnh lái xe "Sao không giống em nghĩ lắm nhỉ?" Cô còn tưởng lúc này trên mạng toàn tiếng thóa mạ chửi bới mới đúng.
Trần Tĩnh nghẹn họng, bất đắc dĩ nhìn cô "Không giống chỗ nào, chẳng lẽ cảm thấy không quen vì hơi ít người chửi à?"
Bắc Bắc thành thật gật đầu "Hình như là vậy thật."
Trần Tĩnh "... Thôi đi, em hãy để chị bình tĩnh một chút, ít người mắng không tốt à?"
Bắc Bắc "... Rất tốt ạ." Cô cũng không thích người khác mắng chửi mình, chỉ hơi ngạc nhiên thôi.
Trần Tĩnh uhm một tiếng, phân tích cho cô "Giờ fan khá dễ dãi chấp nhận thần tượng của mình có bạn trai hay gì gì đó, không giống lúc trước, lần nào công khai tình cảm thì đều đồng loạt thoát fan. Giờ fan khá thoáng nên cũng không tệ, hơn nữa em là nghệ sĩ nữ chứ không phải nam. Nếu là nam thì sẽ có nhiều người thoát fan hơn." Dù sao fan nữ càng nhiều thì càng nhiều cô gái hô hào gả cho thần tượng của mình.
Bắc Bắc bất đắc dĩ nhún vai "Vậy là tốt nhất, em còn tưởng fan mình sẽ thoát hết cơ."
Trần Tĩnh nhìn cô "Nghĩ quá nhiềụ"
"Giờ thế nào đây chị?"
"Cứ thế thôi, thuận the0 tự nhiên. Em và sếp Chu có muốn công khai thân phận không?"
Bắc Bắc nghiêng đầu nghĩ ngợi "Em cảm thấy chưa đến một tuần là bị chụp ảnh lại thôi, trừ khi bọn em mãi mãi không ra cửa." Nhưng đó là điều không thể. Sau lần tuyên truyền cuối cùng này, ngày mai cô phải tiếp tục qua nhà họ Lê, mà vẫn luôn là Chu Thịnh đưa cô đến đó. Trước kia cô không được chú ý nhiều nên phóng viên cũng sẽ không nhìn cô chằm chằm quá, nhưng sắp tới thì chắc chắn sẽ vậy.
Vẫn còn đề tài hot, phim cũng sắp chiếu vậy nên the0 lẽ thường, sắp tới nhất định phóng viên sẽ nhìn chằm chằm Bắc Bắc.
Nghe vậy, Trần Tĩnh nhìn cô cười "Tự giải quyết cho tốt, đến lúc đó cho chị biết trước để làm quan hệ công chúng tốt là được."
Bắc Bắc "..."
Cô không tìm được lời nào để cãi.
Sau khi về nhà, Bắc Bắc vừa vào ßếp rót nước ra thì Chu Thịnh về.
Hai người nhìn nhau, Bắc Bắc bật cười nhìn người đứng ở cửa "Sao anh còn đứng đấy?"
Chu Thịnh khụ một tiếng, lững thững tới gần cô "Vào rồi."
Anh vươn tay ôm người trước mặt, cúi đầu hôn tai cô "Ở hiện trường có bị dọa không?"
nụ cười, hỏi "Anh ôm em chặt thế làm gì?"
Chu Thịnh hừ một tiếng "Vợ tôi chưa bao giờ nói yêu tôi, nhưng lại nói trước mặt người khác."
Bắc Bắc "..." Cô bật cười, buông bàn tay đang ôm Chu Thịnh, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, vào lúc anh không kịp đề phòng, Bắc Bắc vươn hai tay nâng mặt Chu Thịnh, kiễng chân hôn khóe môi anh, mỉm cười nói "Em yêu anh."
Hậu quả của việc chủ động trêu chọc là... Đêm đó Bắc Bắc không xuống được giường, cũng không được nghỉ ngơi. Giọng nói từ tɾong sáng biến thành khàn khàn, đứt quãng, không thể nói một câu h0àn chỉnh.
Sau khi chấm dứt, Bắc Bắc dùng sức lực cuối cùng đá Chu Thịnh một cước mới xem như đỡ tức.
"Anh có điên không?"
Chu Thịnh mỉm cười dỗ dành, được ăn no, ai đó vui sướng không tả được.
"Vợ."
"Câm miệng."
Chu Thịnh sờ sờ mũi, cúi đầu hôn cô "Không câm được, anh muốn nói chuyện với em."