Lê Miên lắc đầu, không nói chuyện.
Bắc Bắc im lặng một chút, khẽ giải thích "Ra ngoài phơi nắng có thể làm sức khỏe cô tốt nhanh hơn, hay là chúng ta ra ngoài một chút nhé? Ở đây không có người xấu, cháu cũng sẽ luôn luôn ở bên cô, Tần Tuấn cũng thế. Đây là nhà họ Lê, mọi người đều ở đây mà."
Bắc Bắc cố gắng để giọng mình nhẹ nhàng trấn an cảm xúc của Lê Miên.
Cô rấtmuốn dẫn Lê Miên đi ra ngoài một chuyến. Bắc Bắc sợ bà bị bệnh sau khi ở tɾong phòng quá lâu, vì thoạt trông bà rấtkhông bình thường, mặt quá trắng, hơi dọa người.
Bắc Bắc không nhịn được mà nghĩ Nếu Lê Miên bằng lòng bước ra căn phòng này một bước thì thời gian bà chấp nhận điều trị sẽ càng gần hơn.
Nhưng Bắc Bắc khuyên can mãi, nhưng đến khi đỡ Lê Miên ra đến cửa, cửa mới chỉ he hé, Lê Miên đã có phản ứng kịch liệt. Lui ra sau để trốn, thậm chí còn ngã sấp xuống đất, miệng vẫn luôn lẩm bẩm lời mà Bắc Bắc nghe không hiểụ
Cô nhanh chóng đỡ bà lên, nhỏ giọng dỗ dành "Thôi thôi thôi. Chúng ta không ra nữa, chúng ta liền ở nhà xem TV được không?" Bắc Bắc cười nói "Xem phim cháu đóng nhé, cháu kể cho cô nha?"
Lê Miên run run gật đầu, vươn tay cầm tay Bắc Bắc, có thể nhìn ra trạng thái khẩn trương của bà.
Bắc Bắc trấn an bà một hồi lâu rồi đỡ Lê Miên lại ngồi trên sofa tɾong phòng khách. Cô tìm phim của mình, vừa xem cô vừa kể cho Lê Miên.
Hai người cứ chung sống như thế, thoạt trông ấm áp vô cùng.
Rời khỏi nhà họ Lê, Bắc Bắc kể lại phản ứng lúc ban ngày của Lê Miên cho Chu Thịnh.
Sau khi nghe xong, Chu Thịnh nhìn cô "Đừng nản, ít nhất bà đã đồng ý với em rồi mà. Chẳng qua vẫn chưa ra được mà thôi."
Bắc Bắc gật đầu bất đắc dĩ "Em biết."
Đã hơn nửa tháng, Lê Miên không đối xử gì khác với cô, chỉ ngồi chung với Bắc Bắc. Ngoài ra thì chẳng còn phản ứng dư thừa nào khác.
Bắc Bắc lặng im, bắt đầu suy xét đến một vài tình huống dạo gần đây của Lê Miên.
"Anh nói xem phải thế nào mới có thể ra ngoài?"
"Chờ đợi." Chu Thịnh thấp giọng giải thích "Giờ tình huống bà như vậy, chỉ khi có đủ cảm giác an toàn, hãy chờ đợi, phải có người mà bà tin tưởng liên tục ở cùng, sống chung, có lẽ mới dần dần bước ra được."
Nghe vậy, Bắc Bắc ừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh "Vậy sau này ngày nào em cũng đến thăm bà nhé?"
"Ừ." Chu Thịnh bật cười "Được mà, chỉ cần em muốn thì cứ làm đi."
Bắc Bắc gật đầu, ôm Chu Thịnh khẽ ừ một tiếng "Cảm ơn." Cô không biết mình phải may mắn đến cỡ nào, mới có thể cưới được ông chồng tốt như Chu Thịnh.
Hai người đứng ở cửa một lúc rồi liền về nhà, chẳng qua, công việc của Bắc Bắc khiến cho cô không thể đến thăm Lê Miên hằng ngày nữa. Bộ phim đầu của cô sắp công chiếu, Mã Viễn muốn cô đi tuyên truyền nhiều hơn, nên phải dẫn Bắc Bắc chạy đi tuyên truyền.
Đương nhiên, Bắc Bắc cũng đồng ý.
Sau khi đi the0 đoàn phim qua mấy thành phố, rốt cuộc Bắc Bắc cũng h0àn thành.
Hưởng ứng về phim khá tốt. Đây là bộ phim đầu tay của cô, tuy vai diễn nhiều, ai cũng rấtxuấtsắc, nhưng Bắc Bắc diễn khá tốt, ngoại trừ Triệu Manh Manh và Lê Tiêu, khán giả cũng dành khá nhiều lời khen cho cô, nói cô diễn có hồn.