Bốn người ngồi tɾong nhà một hồi lâu, đến tận khi Lê Mẫn tới gọi họ ra ngoài ăn cơm, Bắc Bắc mới đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, cô liền hỏi ngay Chu Thịnh.
"Có phải anh đã biết trước tình huống trước khi đến không?"
Chu Thịnh lắc đầu "Không rõ lắm." Nếu nhà họ Lê đã ém tin, anh không tra được, huống chi đây còn là tin về Lê Miên.
Lê Mẫn nghe Bắc Bắc nói chuyện, thấp giọng giải thích "Lúc trước sở dĩ không nói chính là vì lo lắng điều này." Chị thở dài "Chuyện của em gái đã trở thành cấm kỵ tɾong nhà họ Lê, không ai nói với bên ngoài."
Nghe vậy, Bắc Bắc ừm một tiếng, nhìn Lê Mẫn "Vậy chẳng lẽ bà ấy không ra ngoài?"
"Từ lúc trở về." Ngập ngừng một chút, Lê Mẫn nói lại "Có thể nói từ lúc tỉnh lại, em ấy đều ở tɾong đó. Nhiều năm vậy mà vẫn không bước ra cửa một bước, Tần Tuấn cũng ở lại đó cùng em ấy luôn." Cười cười, Lê Mẫn hỏi "Có phải thấy ở đó hơi âm u không?"
Bắc Bắc gật đầu, lúc mới đi vào, cô thấy bên tɾong tối mù.
"Em ấy không thích ánh sáng. Dù không nhìn được nhưng em ấy vẫn cảm nhận được, cả tiếng bước chân cũng là một thứ em ấy rấtnhạy. Vậy nên Tần Tuấn kéo hết rèm cửa xuống, không để ánh sáng chiếu vào." Với cách thức đó, Tần Tuấn bảo vệ Lê Miên.
Những thứ bà không thể chấp nhận, Tần Tuấn cũng đều nghe the0 hết.
Lúc trước có khám tâm lý, phản ảnh với bác sĩ về tình huống này. Bác sĩ nói, có thể vì Lê Miên bị giam giữ lâu nên vừa nghe tiếng bước chân liền thấy sợ hãi, muốn trốn đi the0 bản năng.
Dần dần, ngoại trừ người thân, tất cả mọi người đều không tới gần căn nhà đó, vì họ sợ sẽ quấy rầy Lê Miên.
Sau khi nghe xong, Bắc Bắc lại im lặng.
Vì vẫn chưa có kết quả giám định vậy nên ăn cơm xong, Bắc Bắc và Chu Thịnh đều về nhà.
Về đến nơi, cô mặc kệ mọi thứ, chỉ yêu cầu Chu Thịnh tìm bác sĩ tâm lý tới. Cô muốn hiểu biết thêm về tình huống của Lê Miên.
Chu Thịnh thấy cô sốt ruột, cũng nghe the0 ý cô hết. Chỉ cần Bắc Bắc muốn, Chu Thịnh liền chuẩn bị đầy đủ. Cô không ngờ, Chu Thịnh đã chuẩn bị tất cả.
"Em có muốn xem tình huống mắt của bà ấy không?"
Bắc Bắc gật đầu rồi lắc đầu "Không khả thi đâu, em không có năng lực lớn đến thế."
Chu Thịnh lơ đễnh nhìn cô, "Nghĩ thoáng chút, ít nhất bà ấy vẫn còn sống, đúng không?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, không biết nên nói như thế nào. Ngay cả Tần Tuấn khuyên Lê Miên cũng không nghe, sao có thể nghe lời cô chấp nhận để bác sĩ điều trị chứ?
"Chu Thịnh."
"Sao nào?"
Bắc Bắc nghĩ nghĩ rồi ỏi "Anh liên hệ vài bác sĩ cho em được không?"
Chu Thịnh bật cười, khẽ đáp "Ừ, em muốn làm gì anh sẽ đi làm."
Bắc Bắc gật đầu, trầm tư nhìn màn hình máy tính trước mặt. Gần đây cô không có lịch làm việc, trái lại còn khá thư thả.
"Khi nào thì có kết quả?"
Chu Thịnh nhíu mày "Dựa vào quan hệ của nhà họ Lê, chắc buổi chiều sẽ có thôi."
"Tất cả ư?"
"Có thể là thế."
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu, nhìn Chu Thịnh "Em đi ngủ một giấc đây."
"Ừ."
"Anh ngủ cùng em đi."
"Ừ."
Bắc Bắc nói ngủ là ngủ thật, cô cảm thấy chỉ khi dưỡng đủ tinh thần, cô mới có thể đối mặt với chuyện phải xử lý tiếp the0, những chuyện đã xảy ra với tâm trạng tốt nhất.