⬅ Trước Tiếp ➡
Bản thân hòa nhập vào vai diễn tɾong kịch bản, thái độ nghiêm túc đó khiến Chu Thịnh nhìn thấy mà cảm phục̶.
Suy nghĩ giây lát, Chu Thịnh khẽ nói "Đứng dậy trước đã. Ngày mai chúng ta về rồi đi thăm bà ấy."
"Vâng." Bắc Bắc khàn giọng đáp. Mặc dù lo sợ nhưng cô cũng muốn đi thăm, đi thăm người chưa từng gặp mặt, bây giờ sống như thế nào.
Sau khi đóng máy, ở nơi như thế này cũng không có gì tốt để chúc mừng. Đạo diễn Tống vung tay, chỉ nói quay về rồi tổ chức tiệc chúc mừng cho cả đoàn.
Mọi người đều cùng nhau trả lời.
Sáng sớm hôm sau, một đoàn người rời khỏi nơi gắn bó gần nửa tháng.
Mối quan hệ giữa Bắc Bắc và Chu Thịnh, mọi người cũng đều dừng ở thân phận bạn trai bạn gái. Về chuyện hai người là vợ chồng, mọi người đều không hay biết. Dù sao không ai nghĩ tới, tổng giám đốc Chu tiếng tăm lừng lẫy lại kết hôn sớm như vậy.
Chỉ là về chuyện hai người yêu nhau, không ít người vẫn tò mò. Trước kia quan hệ giữa Chu Thị và Đồng Thị, nhiều người biết được. Cho nên khi nhìn thấy hai người ở bên tình tứ như vậy thì thật sự quá tò mò.
Trần Tĩnh bị hỏi rấtnhiều lần, nhưng mà chị thông minh, lần nào cũng có thể nói qua quýt mà thôi.
Sau khi về đến thành phố, mọi người còn phải ngồi máy bay về thành phố H. Vừa lên máy bay, Bắc Bắc đi ngủ ngay, ai cũng mặc kệ.
Khi về đến nhà, Bắc Bắc và Chu Thịnh một trước một sau về nhà, Bắc Bắc mới quay đầu nhìn Chu Thịnh "Khi nào đi thăm bà ấy?"
Chu Thịnh bật cười "Đêm nay nghỉ ngơi đã. Ngày mai rồi đi. Anh đã nói chuyện với Tần Tuấn rồi."
Nghe vậy, Bắc Bắc gật đầu "Vâng."
Thời gian này, quả thật cô rấtmệt.
Sau khi về nhà tắm rửa gội đầu, Bắc Bắc cũng không liên lạc với ai, kéo Chu Thịnh đi ngủ ngay. Trong lòng cô hơi hồi hộp, cuộc gặp mặt ngày mai, kích động và căng thẳng nói không nên lời.
Sáng sớm.
Đêm qua Bắc Bắc đi ngủ sớm nên đã dậy từ sáng tinh mơ rồi.
Mặc dù đi đóng phim rấtmệt, khi đó cô còn nói đùa với Trần Tĩnh là về nhà nhất định sẽ ngủ ba ngày ba đêm. Nhưng Bắc Bắc không ngờ, mình h0àn h0àn không ngủ được.
Trong lòng cô nặng̝ trĩụ Đêm qua cũng phải rấtbuồn ngủ mới đi ngủ được.
Chu Thịnh đưa mắt nhìn cô "Dậy rồi à?"
"Dậy rồi. Khi nào chúng ta đi?"
Chu Thịnh phì cười, nhìn bộ dạng cô như vậy thì thấy bất đắc dĩ "Ăn sáng rồi đi nhé?"
"Vâng."
Sau khi hai người ăn sáng xong, Bắc Bắc kéo Chu Thịnh ra ngoài.
Trước đó Chu Thịnh nhận được địa chỉ do Tần Tuấn gửi đến, bây giờ không cần phải hỏi nữa.
"À."
"Hửm?" Chu Thịnh nhướn mày nhìn cô "Sao thế?"
"Chúng ta có cần mua cái gì mang đến không?"
Chu Thịnh ". . . . . . . . . . . . . . . . ." Anh liếc nhìn, nghiêm túc đánh giá Bắc Bắc. Từ sáng, Bắc Bắc đã căng thẳng rồi. Sớm tinh mơ, đã thử bốn năm bộ quần áo, bộ nào cũng hỏi Chu Thịnh thấy sao, này nọ lọ chai.
"Không cần."
Bắc Bắc suy nghĩ, nhíu mày hỏi "Không cần thật sao? Em cứ thấy phải mua chút gì đó thì mới được?"
Chu Thịnh bật cười, vỗ vỗ đầu cô "Ừm. Thật sự không cần mua đâụ Tần Tuấn nói bây giờ đến nhà họ Lê trước." Ngừng lại, Chu Thịnh nhắc nhở cô "Bắc Bắc."
"Dạ?"
"Chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Bắc Bắc chớp mắt, hơi kinh ngạc sao anh lại nói như vậy "Nghĩa là sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡