Tần Tuấn gật đầu, giọng nói khàn khàn vang lên "Được."
Bắc Bắc vâng một tiếng, vừa định nói mình đi trước thì sau lưng liền vang lên giọng nói quen thuộc "Bắc Bắc."
Hai mắt cô sáng lên, kinh ngạc quay đầu lại nhìn, là Chu Thịnh. Chu Thịnh không yên tâm về vợ mình, dù đang bận trăm công ngàn việc nhưng vẫn dành thời gian đến đây.
Thời khắc nhìn thấy Chu Thịnh, tɾong nháy mắt Bắc Bắc đã an lòng.
Cô bây giờ, chỉ khi Chu Thịnh ở bên, mới đủ cảm giác an toàn.
Chu Thịnh và Tần Tuấn nhìn nhau, hai người đều không nói chuyện.
Bắc Bắc bỗng nhìn về phía Tần Tuấn "Cháu đi trước đây."
Tần Tuấn gật đầu "Đi đi."
Bắc Bắc đi về phía Chu Thịnh, mặt mày cuối cùng cũng hiện lên ý cười "Sao anh đến đây?"
Chu Thịnh nắm bàn tay lành lạnh của cô, khẽ ừm một tiếng "Lo cho em."
Bắc Bắc bật cười, khóe môi cong lên "Em không sao, mình về thôi."
"Ừm."
Bây giờ đoàn phim có rấtnhiều người nhìn thấy Chu Thịnh, cho nên lúc nhìn thấy anh đứng bên cạnh Bắc Bắc thì tất cả mọi người đều tò mò không thôi. Ngay cả đạo diễn Tống nghe được tin cũng từ phòng ngủ đi ra, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh "Tổng giám đốc Chu, sao anh lại đến?"
Chu Thịnh gật đầu "Có chút việc nên đến."
Đạo diễn Tống gật đầụ Ông không chú ý đến Bắc Bắc và Chu Thịnh tay tɾong tay, hơi ngây ngốc hỏi "Là việc gì? Sao lại không nói với chúng tôi một tiếng để sắp xếp người đi đón anh."
Chu Thịnh cười, tay chỉ chỉ vào Bắc Bắc nói "Không cần. Tôi đến tìm Bắc Bắc."
Đạo diễn Tống không hiểu mô tê gì nhìn hai người "Hả? Anh tìm Bắc Bắc có việc gì?"
Trần Tĩnh ở bên thật sự nhìn hết nổi nữa, nhắc nhở đạo diễn Tống một câu "Ông không thấy bọn họ tay nắm tay sao?"
Đạo diễn Tống ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Ông cúi đầu nhìn, đột nhiên trợn tròn mắt, chỉ vào mười ngón tay đan xen nhau của hai người, lắp bắp hỏi "Hai người . . . . . . . . . . . . . hai người có quan hệ gì?"
Trần Tĩnh bất đắc dĩ đỡ trán, thật phụcsát đất đạo diễn Tống không biết nhìn người này.
Bắc Bắc phá lên cười, thật sự nhịn không được.
"Đạo diễn, chú nói thử xem."
Đạo diễn Tống ". . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ." Nếu như tôi biết thì đã không hỏi rồi.
Bắc Bắc cười nói "Lần sau sẽ nói với chú."
Đạo diễn Tống "? ? ? ? ? ? ? " Đừng vậy mà.
Bắc Bắc chống lại ánh mắt nhìn chăm chăm của mọi người, cô dẫn Chu Thịnh về chỗ nghỉ ngơi của mình. Ở đây quay phim, Bắc Bắc và Trần Tĩnh ở chung với nhau tɾong một căn phòng rấtnhỏ. Chẳng qua ở đây cũng không có tốt mà đòi hỏi, chỉ có thể chấp nhận như thế.
Trần Tĩnh ở ngoài cửa canh chừng cho hai người. Lúc này, hai người vừa đi vào, Chu Thịnh nhìn cô chằm chặp "Sao rồi? Không sao chứ?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không. Anh không phải nói tạm thời đi không được sao?"
Chu Thịnh ừm một tiếng, vươn tay xoa đầu cô an ủi "Nói chuyện rõ ràng với Tần Tuấn chưa?"
"Vâng. Có phải anh điều tra được gì không?"
Chu Thịnh gật đầu "Tần Tuấn chắc nói với em hết rồi." Vừa rồi nhìn thấy vẻ mặt của Bắc Bắc, Chu Thịnh h0àn toàn đoán ra chuyện gì đã xảy ra.
Nghe vậy, Bắc Bắc nói hết những chuyện Tần Tuấn nói cho mình nghe. Chu Thịnh nói "Ông ấy nói nhiều hơn anh điều tra được."
Bắc Bắc vâng một tiếng, ngồi xuống bên cạnh "Sau khi quay về, em muốn đi làm giám định với ông ấy, tiếp the0 em muốn đi gặp người đó."
Chu Thịnh ừm một tiếng, nói nhỏ "Được. Đi gặp thôi."