Hai người cứ dây dưa như thế cho đến khi bà Đồng xuấthiện, và đã cho Lê Miên hy vọng mới. Lúc đó Lê Miên thật sự không biết con gái mình vẫn còn sống, ngay cả bà Đồng căm hận người đàn bà Lê Miên này nhưng vẫn cứ nói, con gái cô đã chết rồi, đừng ôm hy vọng gì nữa. Thậm chí đến cả ảnh lúc chết cũng cho Lê Miên xem.
Lê Miên đã tin và không nghi ngờ điều này, cả người suy sụp h0àn toàn. Bị nhốt năm năm, tinh thần đã không bình thường từ lâụ Những việc cực đoan Lê Miên đều có thể làm ra mà cũng bởi vì tinh thần của cô không bình thường, ông Đồng canh phòng cô cũng ít đi. Thân phận những người sắp xếp ở bên Lê Miên là y bác sĩ càng nhiềụ
Đêm đó trốn thoát là ông Đồng đến tìm Lê Miên trước. Ông Đồng vừa đi, bà Đồng liền dẫn hai người đàn ông khác tới.
Lê Miên làm sao bằng lòng để chịu sỉ nhục như vậy. Ngay lập tức cô liền nghĩ thà chết còn hơn. Cô và người kia cứ giằng co. Một người chỉ cần bị bệnh đến mức độ nào đó thì chuyện gì cũng không sợ.
Sau đó, Lê Miên cũng không biết bản thân làm sao chạy thoát được, cô đi về hướng quen thuộc nhất. Ông Đồng nhốt cô ở căn biệt thự đó, trên lưng chừng núi, cách nhà họ Lê vài chục km. Lê Miên dùng chút ý thức cuối cùng của mình cứ đi về phía trước
Cho đến khi, về đến nhà họ Lê.
Khi đến trước cửa nhà họ Lê, cả người cô đã kiệt quệ. Cho dù là người nhà họ Lê, ngay khi nhìn thấy Lê Miên ngã trước cửa cũng không thể nhận ra ngay.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bắc Bắc nghe xong vẫn không nói gì.
Gió đêm đang thổi. Rõ ràng là cơn gió mùa hè mang cảm giác ấm áp nhưng lại khiến lòng bàn chân Bắc Bắc cảm thấy lạnh, lạnh thấu tâm can, dường như làm thế nào cũng không che được cái lạnh.
Cô không biết nên làm sao hình dùng những gì bản thân nghe được. Bắc Bắc chỉ biết bản thân hỏi điểm mấu chốt cuối cùng là "Bà ấy còn sống không?"
Tần Tuấn nhìn cô, gật đầu "Con muốn gặp cô ấy không?"
"Không biết." Cô không biết bản thân có mặt mũi gặp Lê Miên hay không. Cô đã gọi kẻ thù của mình là cha mẹ hai mươi năm. Cô không biết Lê Miên có tha thứ cho mình hay không, cho dù bà tha thứ nhưng bản thân Bắc Bắc cũng không thể vượt qua rào cản tɾong lòng.
Vốn dĩ cô cho rằng, loại chuyện này chỉ có thể nhìn thấy trên phim truyền hình. Nhưng cô cũng không biết, thân phận của bản thân còn máu chó hơn phim truyền hình, càng khiến người ta khó mà chấp nhận được mọi chuyện đã xảy ra.
Bắc Bắc khó có thể tưởng tượng, tinh thần của Lê Miên rốt cuộc phải ma͙nh mẽ cỡ nào mới có thể kiên trì lâu như thế.
Chớp mắt, cô cố gắng che đi giọt nước mắt sắp tràn ra "Bà ấy có phải . . . . . . . . . . . . . không bình thường?"
Tần Tuấn gật đầu "Sau này đừng nói lời này nữa."
Nếu không, Tần Tuấn đã tính sổ với người nhà họ Đồng rồi.