⬅ Trước Tiếp ➡
“Em thấy Lộ Tình thế nào?”
Bắc Bắc giật mình, hơi bất ngờ “Chị Mẫn.”
Chị bỗng nói “Em không xem thường Lộ Tình chứ?” Còn không đợi Bắc Bắc trả lời, Lê Mẫn liền nói tiếp “Cô ấy bị bắt cóc từ nhỏ. Bị bán đến vùng núi làm dâu, sau này cô ấy chạy thoát được, bắt đầu một cuộc sống mới. Em có e ngại người như thế không? Lấy chuyện bạn trai đầu tiên của cô ấy ở thành phố ra mà nói, anh ta e ngại thân phận của bạn gái mình không tɾong sach. Còn em, em có để ý không?”
Bắc Bắc nghĩ đến hàm ý những lời nói của Lê Mẫn, sau một lúc lâu cô nói “Tại sao phải e ngại? Về chuyện này, đâu phải thân phận không tɾong sach thì không thể sống tiếp được phải không? Cũng đâu phải xã hội cổ đại, cho dù là xã hội cổ đại thì h0àn cảnh của Lộ Tình như thế cũng không phải là điều cô ấy mong muốn. Không có ai có thể bảo đảm rằng đường đời của mình sẽ luôn được bằng phẳng, những khúc quanh co vẫn luôn tồn tại, chỉ là xem nó ở mức độ nào mà thôi.”
Từ trước đến giờ cô không cho rằng thân phận tɾong sach rấtquan trọng hay là không.
Bất kể có bằng lòng hay là không, Lộ Tình đều có tư cách để làm quen với một, thậm chí hai, thậm chí rấtnhiều bạn trai, chỉ cần không phải đồng thời một lúc là được. Những người một dạ đến g͙ià không ít nhưng cũng không nhiềụ Mỗi người chỉ cần bảo đảm, mỗi một lần yêu đương thì đều phải thật lòng thật dạ yêu thương người đó là được. Còn về thân phận tɾong sach, Bắc Bắc thật sự cảm thấy không quan trọng.
Một dạ đến g͙ià Câu này có ý nghĩa là người phụ nữ chỉ có thể lấy một chồng, chồng chết rồi thì không thể tái giá. Đây là một lễ giáo phong kiến, trói buộc người phụ nữ. Ở đây còn có ý nghĩa là đối với con người hay tình cảm thì đều phải chuyên chú, trước sau như một.
Huống chi là h0àn cảnh của Lộ Tình như vậy.
Cô ấy chưa bao giờ mong muốn, mà là cuộc sống ép buộc.
Khi còn nhỏ bị bắt cóc mang đi bán. Ở vùi núi hẻo lánh xa xôi, Lộ Tình h0àn toàn không thể chạy thoát. Hằng ngày đều bị nhốt tɾong nhà, nếu không phải sau này càng ngày càng lớn, Lộ Tình càng ngày càng thông minh, những người nhà đó cũng trông chừng cô lỏng lẻo hơn nhiều, Lộ Tình cũng không thể chạy thoát được.
Nghị lực và ý chí của cô ấy như vậy, làm sao Bắc Bắc có thể xem thường cô ấy chứ.
Lê Mẫn cười cười, nhìn Bắc Bắc “Rất cảm ơn những lời này của em. Lộ Tình sẽ cảm thấy rấtvui mừng.” Chị ngừng lại rồi khẽ nói “Thật ra bộ phim này có nguyên mẫụ”
Ngực Bắc Bắc run lên, cảm giác không muốn tiếp tục nghe tiếp nữa.
Lê Mẫn nhìn Bắc Bắc, nói từng câu từng chữ “Nguyên mẫu là em gái chị.”
Bắc Bắc không đứng vững, lùi ra phía sau một bước. Cả người cô như trống rỗng, cảm thấy như đứng không yên. Vịn vào tảng đá phía sau, Bắc Bắc cẩn thận ngồi xuống.
“Toàn bộ đều là sự thật?”
Lê Mẫn lắc đầu “Đương nhiên không rồi. Bị bắt vào núi là sự thật. Chẳng qua em gái chị không phải tự mình chạy thoát mà là được cảnh sát tìm thấy.”
“Bị nhốt năm năm kia cũng là sự thật?”

⬅ Trước Tiếp ➡