⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc khẽ vâng "Không ngủ." Lê Mẫn vừa đến thì Bắc Bắc tỉnh. Chắc là do tinh thần, mặc dù cô buồn ngủ nhưng cũng không thể đi vào giấc ngủ ngay được. Vừa chợp mắt thì nghe thấy cuộc nói chuyện của Trần Tĩnh và Lê Mẫn. Ngón tay của Bắc Bắc khẽ nhúc nhích, khi Lê Mẫn không chú ý đến thì kéo góc áo Trần Tĩnh, cho nên mới có phần sau của cuộc nói chuyện.
"Nghe hết cả rồi chứ."
"Vâng."
Trần Tĩnh nhìn cô, bỗng nhiên hỏi "Em và Lê Mẫn có quan hệ gì?"
Bắc Bắc ngây người, kinh ngạc nhìn Trần Tĩnh "Chị thấy sao?"
Trần Tĩnh nghiêm túc quan sát Bắc Bắc khá lâu, rồi gật đầu nói "Có, trực giác nói cho chị là có. Nếu không vừa rồi em sẽ không căng thẳng như vậy, buổi sáng sếp Chu sắp xếp công việc cho chị cũng không đến mức nghiêm trọng như thế."
"Anh ấy sắp xếp cái gì?"
"Thì việc của em và biên kịch, bảo chị chú ý em hơn."
Bắc Bắc gật đầu "Vậy chú ý hơn đi. Nếu không em sợ một ngày nào đó em lại gây chuyện."
Trần Tĩnh ". . . . . . . . . . . . . . . ." Có nghệ sĩ nào mà nói mình thế không. Trần Tĩnh sa mạc lời nhìn cô, khẽ nói "Nhanh ngủ đi. Phải bay lâu đấy."
"Vâng."
Bắc Bắc ngoan ngoãn đi ngủ, còn những chuyện phiền lòng, tạm thời gác lại. Không hiểu vì sao, tɾong thâm tâm cô luôn có cảm giác có chuyện gì đó sắp xảy ra rồi, mà những người cô muốn gặp cũng sắp xuấthiện.
Địa điểm lấy bối cảnh quay phim, cảnh vật xung quanh quả thật rấttệ.
Nhà ở đều là kiểu dùng bùn đất chất lên, dựng thành nhà, mưa xuống là mái nhà cũng trôi the0 mưa. Tất cả ekip đã ở đây một tuần, mỗi ngày đều hận không thể nhanh lên quay cho xong, sau đó thu dọn về nhà.
Bắc Bắc cũng như vậy. Kiếp trước mặc dù cô cũng là trẻ mồ côi nhưng cũng chưa có lần nào đi đến một nơi như thế này. Nơi này kém xa so với tɾong tưởng tượng rấtrấtnhiềụ Nước mọi người uống đều lấy nước từ tɾong núi chảy ra, có một ống dẫn rấtrấtnhỏ, mỗi ngày chỉ lấy được một chút.
Còn về tắm rửa thì thôi khỏi nói.
Bắc Bắc thật lòng cảm thấy bản thân sắp thối luôn rồi. Cả ngày hè nóng bức, cách một ngày mới được tắm một lần, còn không thể tắm cho sach được.
Trần Tĩnh ca thán mỗi ngày "Bắc Bắc à, nói đạo diễn quay nhanh lên đi, chị muốn về nhà."
Bắc Bắc ". . . . . . . . . . . . . . Em cũng muốn lắm nhưng hết cách."
Mỗi ngày, sắp xếp phân cảnh đã rấtchặt chẽ rồi, chèn thêm vào quay nữa thì quả thật không tiện lắm. Nói chung là nhanh hơn cũng không nhanh được bao nhiêu, ít nhất mười ngày mới đủ.
"Nhẫn nại đi. Còn khoảng ba bốn ngày là xong rồi."
"Đã bảy ngày rồi."
Bắc Bắc phì cười, khóe môi cong lên "Đúng rồi, đã bảy ngày rồi." Cô nghĩ rồi nói "Em thật không dám nghĩ, nếu như Lộ Tình thật sự tồn tại thì cô ấy phải ma͙nh mẽ cỡ nào mới có thể sống tiếp được, mới có thể thoát khỏi vùng núi này, đến thành phố tìm cuộc sống mới."
Những chuyện này, Bắc Bắc không dám nghĩ nhiềụ Một khi tĩnh tâm lại thì cô hơi sợ, sợ kịch bản này thật sự là câu chuyện có thật.
Hai người đang ngồi dưới gốc cây to hóng mát, đợi cảnh quay tiếp the0. Đột nhiên, bên kia có âm thanh khá lớn vang lên.
Trần Tĩnh hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn, lấy khuỷu tay gẩy gẩy Bắc Bắc "Đó là ai?"
Bắc Bắc sửng sốt, ngẩng đầu nhìn "Không quen."

⬅ Trước Tiếp ➡