Chu Thịnh biết Bắc Bắc muốn hỏi cái gì “Người chị cả hình như cũng quan lý gia đình, nhưng mà bà ấy có chút địa vị tɾong giới chính trị, nên chuyện nhà họ Lê giao cho Tần Tuấn.” Tuy rằng không biết tại sao Tần Tuần lại tiếp quản được gánh nặng̝ của nhà họ Lê, nói chung nhất định có nguyên nhân gì đó, chẳng qua không ai biết nguyên nhân này là gì.
Bắc Bắc gật đầu, tỏ vẻ đã hiểụ
“Vậy anh có thể giúp em điều tra không?”
Chu Thịnh bật cười, vỗ đầu Bắc Bắc “Em nói xem, em là vợ của anh, chuyện của em là chuyện của anh, bất kể em muốn biết cái gì, anh sẽ nói hét với em, chỉ cần anh biết được sự thật, anh sẽ nói.”
Nghe vậy, Bắc Bắc ngước mắt nhìn Chu Thịnh “Chu Thịnh.”
“Sao vậy?” Chu Thịnh ôm cô.
“Lát nữa em phải đi đóng phim, em không biết phải đối mặt với Lê Mẫn như thế nào.”
Chu Thịnh hơi giật minh, rũ mắt nhìn cô “Có muốn xin nghỉ không, nghỉ ngơi mấy ngày rồi lại đi?”
Bắc Bắc lắc đầu “Không được, chỉ là em thấy hơi sợ thôi, nhưng em cũng rấtmong chờ được gặp Lê Mẫn.” Mỗi lần nhắc đến Lê Mẫn, Bắc Bắc có cảm giác như nhìn thấy người đó.
“Đúng rồi, Chu Thịnh.”
“Hửm?”
“Sao anh lại dám chắc, em là con gái của bà ấy?”
Chu Thịnh bật cười, rũ mắt nhìn cô nói từng câu từng chữ “Lúc đầu không chắc lắm, nhưng ngày đó anh thấy em và Lê Mẫn đứng chung dáng vẻ hơi giống nhau, nên anh chắc hơn một xí, cho đến hôm em hỏi anh, anh mới dám chắc chắn.”
Bắc Bắc khẽ ừ một tiếng, chui vào lồng ngực của Chu Thịnh “Em không biết tâm trạng bây giờ của mình như thế nào, có gì đó không nói nên lời.” Cô mân mê quần áo cả Chu Thịnh, nhỏ giọng hỏi “Chu Thịnh, nếu một ngày đó em sẽ xảy ra chuyện nhu vậy, anh sẽ thế nào?”
Chu Thịnh ôm chặt chỗ, dạy dỗ “Nói bậy gì đó, anh sẽ không để em gặp bất cứ chuyện gì.” Chu Thịnh nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu Bắc Bắc bị mất tích anh sẽ làm sao bây giờ.
Bắc Bắc cười, cảm nhận được sự lo lắng của Chu Thịnh.
“Em rấtmuốn biết vì sao bà ấy lại bị bắt cóc hai lần.”
Chu Thịnh thở dài, chuyện này anh cũng không điều tra được.
“Sau này có cơ hội, gặp nhau hỏi được không?”
Bắc Bắc thấp giọng trả lời “Chu Thịnh, bây giờ em chỉ muốn biết một chuyện.”
“Em nói đi.”
“Bà ấy còn sống không?” Cô không dám nghĩ, sợ mình lại ôm hy vọng rồi lại thất vọng. Ngày hôm qua nghe Chu Thịnh nói bà ấy toàn thân toàn là máu ngã trước cửa nhà mình, Bắc Bắc lập tức thấy sợ hãi, cô sợ rằng bà ấy không còn nữa, càng sợ mình biết được sự thật.”
Cô sẽ không tha thứ cho đám người nhà họ Đồng. Lúc đầu, Bắc Bắc vẫn luôn biết ơn công nuôi dưỡng của nhà bọn họ, cho đến ngày hôm qua, sau khi nghe xong hết mọi chuyện, chút công nuôi dưỡng này đều biến mất.
Nếu không phải do ông ta, cô và cả người tên Lê Miên kia cũng sẽ không như vậy.
Người nhà họ Đồng dám làm ra chuyện như vậy, trực tiếp khiến hai nhà xảy ra bi kịch.
Bắc Bắc không biết nên nói như thế nào, nói tóm lại, cô cũng không bao giờ muốn nhìn thấy nhà bọn họ một lần nào.
“Chu Thịnh.”
“Ơi?”
Bắc Bắc có chút không rõ, “Tại sao anh có thể điều tra được mà nhà họ Lê lại không?” Đây là chuyện Bắc Bắc tò mò.