⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày nhìn chằm chằm Bắc Bắc, cong cong khóe môi, an ủi cô, "Em quá ngon miệng, tôi không nhịn được."
Bắc Bắc "????" Ngon miệng?? Cô cũng không phải là đồ ăn.
Chu Thịnh thu mắt, nhìn cô đỏ mặt, duỗi tay xoa mặt cô, cảm nhận độ ấm của má, "Tôi đảm bảo, trước khi làm chuyện gì sẽ hỏi ý của em."
"Là anh nói đó."
"Ừ là tôi nói."
Chẳng qua một lúc sau, Bắc Bắc tỏ vẻ, cô sẽ không bao giờ tin tưởng Chu Thịnh.
Người này, chính là một kẻ lừa đảo.
Bắc Bắc ở công ty Chu Thịnh cả một buổi chiều, buổi tối hai người cùng nhau ra ngoài ăn cơm, lúc sau Chu Thịnh đưa cô về nhà, mới bắt đầu sắp xếp quần áo đi công tác.
Trước khi đi, vẫn không ngừng nhắc nhở Bắc Bắc, đến trường học nếu có chuyện gì nhất định phải gọi cho anh, bất kể là chuyện gì.
Nhìn bộ dáng dặn dò của anh, Bắc Bắc cảm thấy bất đắc dĩ, từ khi nào mà Chu Thịnh, biến thành một lão già dài dòng như vậy???
Chu Thịnh đi rồi, Bắc Bắc liền đi tắm rửa rồi ngủ, cô rất mong chờ buổi khai giảng ngày mai, cũng mong chờ cuộc sống đại học của mình, đối với cô, được học đại học là một chuyện rất xa vời.
......
Sáng sớm hôm sau, Bắc Bắc liền được tài xế chở đến đại học H, thời điểm vừa đến cổng trường, Bắc Bắc thấy được không ít người đang kéo vali đi đến, cô suy nghĩ hai giây, hướng về tài xế nói mấy câu, rồi tự mình kéo vali đi vào trường học.
Dựa vào ký ức mở hồ của chính mình, Bắc Bắc cuối cùng cũng tìm ra được kí túc xá của mình, cánh cửa kí túc xá vừa mở, Bắc Bắc liếc nhìn con số 501.
Bắc Bắc dừng một chút, đẩy vali đi vào, đúng lúc có người ở bên trong, nghe được âm thanh, hai người bên trong nhìn lại, "Bắc Bắc?" Âm thanh của hai người không kìm được kinh ngạc.
Bắc Bắc sửng sốt, gật gật đầu, "Chào buổi sáng."
Hai người trợn mắt há miệng nhìn cô, một lúc sau mới phục hồi, "Bắc Bắc không phải cậu nói muốn nghỉ học sao?"
Nghe vậy, Bắc Bắc a một tiếng "Không nghỉ, ba mẹ tớ không ép nữa."
Trong trí nhớ của cô, thời điểm học kì 1, Bắc Bắc nói với các bạn, đơn giản là bị ba mẹ thuyết phục, về sau sẽ không tới trường đi học, coi như nghỉ học.
Lúc ấy, các cô ở kí túc xá, bốn người cùng ăn bữa cơm chia tay, đến giờ Bắc Bắc vẫn nhớ rõ, buổi cơm chia tay kia, cô đã khóc thành bộ dạng gì.
Mà hiện tại, cô lại xuất hiện, không tránh được làm bạn cùng phòng kinh ngạc.
"Thật sao?"
"Thật."
"Tốt quá rồi."
"Về sau kí túc xá của chúng ta vẫn là bốn người."
Nghe vậy, Bắc Bắc khẽ cười, "Đúng vậy, vẫn là bốn người chúng ta."
"A, Tiểu Ngư đâu?"
Lý Mai, một cô gái tóc ngắn cũng chính là người đặc biệt kích động kia đáp, "Còn chưa đến đâu, đoán chừng một chút nữa mới đến, Bắc Bắc cậu cũng quá không có lương tâm, kì nghỉ đông cũng không liên lạc với tụi tớ.
Nghe vậy, Bắc Bắc vô cùng xin lỗi, "Xin lỗi, di động của tớ bị hư, sau đó quên mật khẩu tài khoản WeChat nên không thể liên lạc được."
Chung Giai Giai gật gật đầu, vỗ vai cô an ủi, "Không có việc gì không có việc gì, trở về là tốt rồi, so với WeChat chúng ta như này vẫn tốt hơn."
"Ừ ừ."

⬅ Trước Tiếp ➡