⬅ Trước Tiếp ➡
Sáng sớm khi mặt trời ló dạng quá tấm rèm mỏng, lọt vào tɾong ngồi nhà.
Bắc Bắc cử động thân thể đau nhức của mình muốn trở mình, nhưng còn chưa trở thì có một bàn tay đặt trên e0 cô.
Cô sững sờ một lúc, cúi đầu nhìn đôi tay kia, ý thức quay lại tối hôm qua xúc động chạy về nhà hậu quả là… Bị Chu Thịnh ‘hung hăng’ bắt nạt một trận, đến cuối cô không còn chút sức lực nói một lời nào, ngay cả cử động ngón tay cũng không.
Nhìn bàn tay của Chu Thịnh, Bắc Bắc đỏ mặt nhớ lại những chuyện tối hôm qua.
Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười, cô ngẩn người, kinh ngạc nhìn người đang cười “Anh tỉnh rồi?”
Chu Thịnh ừ một tiếng, ôm cô vào lòng “Sao mặt lại đỏ thế?”
Bắc Bắc khẽ ho, khẽ đánh anh một cái “Anh nói xem.”
“Xấu hổ?”
Bắc Bắc trừng anh “Lúc em mở cửa anh đang làm gì vậy?”
“Tắm rửa.”
“Ồ?” Bắc Bắc ngạc nhiên “Vậy sao anh lại ra đúng lúc như thế?”
Chu Thịnh nhướng mày, nói “Chắc là tâm linh tương thông.”
Lúc Bắc Bắc về đúng là anh đang tắm, nhưng anh mới bước ra khỏi bồn tắm, thậm chí quần áo cũng chưa kịp mặc, mới bước ra hai bước thì Chu Thịnh nghe tiếng động ngoài cửa vang lên, suy nghĩ một chút, đến vào lúc này ngoài vợ anh ra thì anh không nghĩ đến được ai hết.
Từ tɾong phòng bước ra thì thấy Bắc Bắc đang thay g͙iày. Chu Thịnh không chút suy nghĩ liền qua đó.
Bắc Bắc liếc anh “Tào lao.”
Chu Thịnh mỉm cười, cong môi nhìn cô “Còn tức giận không?”
Bắc Bắc nhướng mày “Còn, chuẩn bị dỗ em như thế nào đây?”
Chu Thịnh bật cười “Muốn anh dỗ như thế nào?”
Bắc Bắc nghe vậy nhịn không được chậc một tiếng “Cái này còn bắt em dạy sao, như vậy thì làm gì còn ngạc nhiên nữa.”
Chu Thịnh cười, vỗ đầu cô nói “Không phải tối qua đã dỗ em rấtlâu rồi sao, không lẽ bây giờ vẫn còn muốn hả?” Anh chớp mắt một cái, giọng nói mang the0 ý cười “Anh không ngại đâu, chỉ lo lắng cho thân thể của vợ yêu không chịu nổi thôi.”
Vừa dứt lời, Bắc Bắc lập tức giơ chân đá qua.
Chu tổng tiếng tăm lừng lẫy… Vào lúc không chú ý bị chính người vợ của mình đá xuống giường.
Thời tiết buổi sáng rấttốt, sau khi tỉnh dậy Bắc Bắc cũng không muốn đi đâu, chỉ muốn nằm trên giường. Chu Thịnh lại không được như vậy bởi vì anh cần phải đến công ty.
Sau khi Chu Thịnh đi làm, Bắc Bắc ở nhà một lúc nữa rồi đi đến trường học, lúc khai giảng cũng không có thông báo, bây giờ trở lại cho dù như thế nào cô cũng phải đến trường học một chuyến, gặp giảng viên, thuận tiện lại xin nghỉ dài hạn.
Cũng may đối với sinh viên khoa diễn xuấtchỉ cần thi đậu thì được, còn chuyện đi học cũng không yêu cầu quá nghiêm khắc, chỉ cần bạn thật sự có công việc, có lý do chính đáng thì giảng viên sẽ phê duyệt cho bạn.
Bắc Bắc đến trường học, chào hỏi xong xuôi rồi ra về.
Cô ngẩng đầu nhìn ánh nắng mặt trời, hơi chói mắt, chuẩn bị đi ra đến công trưởng thì gọi xe, nhưng còn chưa ra đến thì có người gọi Bắc Bắc.
“Tôn Vệ?” Cô híp mắt nhìn người đang đến.
Tôn Vệ mỉm cười với cô “Là tôi, cậu về trường lúc nào vậy?”
Bắc Bắc hơi khựng lại nhìn Tôn Vệ rồi nói “Sáng hôm nay, hôm qua mới từ trường quay về, hôm nay đến đây xin nghỉ.”

⬅ Trước Tiếp ➡