⬅ Trước Tiếp ➡
Tay Bắc Bắc run lên, vô tình đụng phải chiếc cốc mới đặt xuống, nhưng may mắn, nước trong cốc bị tràn ra một chút, cũng không làm cô bị phỏng.
Chu Thịnh vội vàng đứng dậy, đi tới, "Không sao chứ?" Giọng nói không giấu được vẻ lo lắng.
Bắc Bắc lắc đầu, ngước mắt nhìn anh, "Không có việc gì."
Cô nhìn Chu Thịnh, rút khăn giấy bên cạnh lau bàn, những vệt nước nháy mắt liền biến mất.
Sau khi Chu Thịnh làm xong, mới quay đầu nhìn về phía Tào Nhất Minh, "Lần sau nhớ chú ý."
"Vâng." Tào Nhất Minh hồn kinh phách tán đáp, "Tôi đi ra ngoài trước."
"Ừ, đem biên bản cuộc họp buổi sáng sửa lại cho tôi."
"Lập tức đưa đến." Tào Nhất Minh vội vàng chạy ra ngoài, lại ôm tư liệu đến, đặt xuống, lặng lẽ rời đi, đóng cửa.
Bắc Bắc trợn mắt há miệng nhìn, hỏi Chu Thịnh, "Trợ lý của anh, vẫn luôn như vậy sao?"
"Người nào?" Chu Thịnh cong cong khóe miệng nhìn cô, "Cô ngoan một chút, ở đây đọc sách hay muốn đi vào trong nghỉ ngơi một chút?"
Bắc Bắc suy nghĩ, bên trong là chỗ nghỉ ngơi của Chu Thịnh, suy nghĩ hai giây, cô nói, "Ở đây đọc sách."
Chu Thịnh kinh ngạc nhìn đỉnh đầu của cô đột nhiên đỏ mặt, khẽ ừ một tiếng, "Được, lát nữa muốn nghỉ ngơi thì đi vào."
"Ừ."
Trong phòng liền khôi phục trạng thái im lặng, chỉ có âm thanh của tiếng lật sách, cùng với âm thanh của ngòi bút vang lên.
Đọc sách một hồi, Bắc Bắc liền có chút nhàm chán, cô đứng trước giá sách toàn sách tài chính, một chút cũng không thấy thú vị.
Thực sự chán muốn chết, Bắc Bắc duỗi tay mở một chiếc túi Chu Thịnh mới cầm lúc nãy, cô đối với những thỏi son đó, có chút tò mò, trước kia làm diễn viên, cũng không có nhiều sơn môi, nhưng Bắc Bắc cũng không sẵn sàng mua cả hộp như vậy. Cô có sở thích đặc biệt với một số son môi TF, màu 15 và 44 cô nhất định sẽ mua.
Màu 15
Màu 44
Một phần bởi vì kinh tế hạn hẹp, một phần lại không sẵn sàng mua, cho dù có thể mua được, cô cũng không mua nhiều son môi như vậy, dù sao cũng chỉ là một cái miệng, mua nhiều cũng tô không hết.
Lúc này, cô nhìn vào màu 07 , có chút xúc động, muốn thử một lần.
Màu 07
Màu 07 là màu trước kia cô muốn mua.
Chu Thịnh bỗng nhiên nhìn qua, liền thấy Bắc Bắc nhìn son môi đến ngẩn người, anh dừng một chút, nhẹ giọng gọi, "Bắc Bắc."
"A?" Bắc Bắc quay đầu nhìn anh, "Làm sao vậy?"
Chu Thịnh gõ gõ ngón tay, "Cô có muốn thử son môi không?"
Bắc Bắc "....." Cô cảm thấy hình như mình xuất hiện ảo giác, không chắc chắn hỏi lại lần nữa, "Anh nói gì cơ?"
Chu Thịnh nghe vậy, đứng dậy đi tới, đứng trước mặt Bắc Bắc, đem nắp của toàn bộ son môi mở ra, lúc sau mở ra, hai người nhìn hộp son môi TF hiện ra trước mặt, đặt biệt bắt mắt, cũng vô cùng hấp dẫn.
Tầm mắt Đồng Bắc Bắc, nháy mắt bị hấp dẫn.
Chu Thịnh cười nhẹ, lấy ra trong đó một cây rất chi là rực rỡ đưa cho Bắc Bắc, Bắc Bắc cúi đầu nhìn, là màu 16 .
Màu 16
"Thích sao?"
"Tất nhiên." Cô không nói dối, thật sự cảm thấy không tệ lắm.
Chu Thịnh cong môi, đưa cho cô, "Đi thử đi."
Bắc Bắc chớp chớp mắt, nhìn anh, "Vì sao?"
Chu Thịnh hơi ngẩn người, nhỏ giọng nói bên tai cô, "Tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ khi cô tô son, được không?" Thanh âm mềm mại, mang theo tia mê người. Bắc Bắc tự nhiên bị trầm luân trong đó.

⬅ Trước Tiếp ➡