Manh Manh nghe vậy nhíu mày nhìn cô “Vậy có phải em cũng đã quên chị cũng có người chống lưng không.” Cô ấy vỗ vai Bắc Bắc nói “Bất kể người khác nói cái gì em cũng đừng quan tâm, chuyện này em cũng không thể oán trách bản thân mình được, nó chỉ giúp đường đi của em thuận lợi hơn người khác thôi, em thấy chị đóng phim nhiều năm như vậy, tuy rằng vẫn có người nói chị suôn sẻ, nhưng chị chỉ có vài tác phẩm đấy thôi, em chỉ cần đóng phim thật tốt, những lời nói này sẽ thay đổi theo thời gian thôi.”
Những lời Manh Manh nói như canh gà bồi bổ tinh thần vậy.
Thực ra Bắc Bắc có thể hiểu được, chỉ là nhịn không được để tâm những chuyện nhỏ nhặt.
Cô nhìn Manh Manh cười khổ “Em biết, không xem những thứ trên mạng nữa, dù sao cuối tuần này phải đi đóng phim, đến lúc đó em sẽ phong bế bản thân.”
“Vậy đi, em phải dùng tác phẩm của mình vả chết mấy người đó, dù sao em là người rất tài năng.”
Bắc Bắc mỉm cười, cong khóe miệng “Nói đúng lắm, đưa em đến công ty trước đi chị, không biết Tĩnh tỷ bên đó sao rồi.”
“Ok.”
Hai người trò chuyện, một lúc sau đã đến công ty.
Bắc Bắc và Manh Manh đi vào trong, chuẩn bị mở cuộc họp. Mà phía Chu Thịnh hình như đã lường trước được việc này.
“Có thể áp xuống không?”
Trợ lý Tào lắc đầu “Không thể, chuyện này vẫn chưa không chế được, nếu là thời điểm bình thường còn thương lượng được, bây giờ cổ phiếu Đồng thị rớt giá, bà Đồng lại còn bị bắt, tất cả những chuyện này đều bị lộ nên cảm xúc của cư dân mạng rất lớn.”
Chu Thịnh suy nghĩ một lát “Xóa những bình luận mắng Bắc Bắc đi, chuyện còn lại để tôi nghĩ cách.”
Tào Nhất Minh suy nghĩ nhìn Chu Thịnh, “Chu tổng, những người mắng bà chủ đều là fans của anh.”
Chu Thịnh ngẩn ra, “Fans của tôi?”
“Đúng vậy, mọi người đều biết người bà Đồng đối phó là anh.”
“Ai tung tin?”
“Có người đăng bài, từ một nick có tích V nên rất nhiều người đã chia sẻ.”
Chu Thịnh nhíu mày, suy nghĩ rồi nói “Liên hệ xóa bài.”
“Đối phương không đồng ý.”
Chu Thịnh nghe vậy thì nhướng mày “Tăng giá đi, gấp đôi không được thì gấp ba, nói chung nhất định phải khiến người đó xóa bài.”
“Vâng.”
“Khoan đã.”
“Chu tổng cứ nói.”
Chu Thịnh suy nghĩ, cuối cùng vẫy tay “Quên đi, cậu ra ngoài trước.”
Tào Nhất Minh “....” Cậu ta suy nghĩ rồi đề nghị “Thực ra nếu tung vài tin lúc nhỏ của bà chủ ra, có khi hướng gió cư dân mạng sẽ thay đổi.”
Chu Thịnh hiểu rõ, thấp giọng nói “Bắc Bắc có lòng tự trọng của mình, cô ấy không muốn thể hiện mặt yếu đuối trước mặt người khác đâu, chúng ta nghĩ cách khác đi.”
“Vâng.”
“Gọi giám đốc phòng quan hệ công chúng đến cho tôi.”
“Vâng.”
Trong phòng họp thảo luận không ngừng, Bắc Bắc và Manh Manh im lặng ngồi ở một bên nghe Trần Tĩnh và tổng giám đốc đang nói chuyện, bây giờ tình hình trên mạng không kiểm soát được, có không ít cư dân mạng bảo tẩy chay sản phẩm của Đồng thị và những bộ phim có Bắc Bắc tham gia, còn có một số sản phẩm cô chụp quảng cáo, mọi chuyện bây giờ rất rối tung.
Bắc Bắc im lặng nghe, từ lúc đi vào cô không nói một lời.
Một lúc sau, Bắc Bắc mới nhẹ nhàng nói “Tôi có một cách, không biết mọi người có đồng ý không.”
“Em nói đi.” Trần Tĩnh nhìn cô, ánh mắt sầu muộn.