Bắc Bắc “... Chị muốn đi dạo phố thì có.”
Triệu Manh Manh cười he he, không chút chột dạ nói “Đúng vậy, em không biết gần đây em rất bận à, chị muốn tìm em còn không được.”
“Chị không đóng phim hả?”
“Có, nhưng mà mấy nay đang nghỉ ngơi, cuối tuần phải vào đoàn làm phim.”
Hai mắt Bắc Bắc sáng lên “Phim điện ảnh hả?”
“Ừ, thể loại chiến tranh.”
Bắc Bắc bật cười đánh giá Triệu Manh Manh “Hình như chị chưa diễn mấy thể loại này đúng không?”
“Chính xác.”
Triệu Manh Manh thở dài, ai oán nhìn cô nói “Em không biết đây, là người đại diện nhận cho chị, nghe fans nói là hình tượng của chị rất hợp vai chính diện, ai bảo lúc trước chị đi cãi nhau với mấy người trên mạng làm gì.”
Bắc Bắc “...Đâu có phải quay phim là diễn được.”
“Người đại diện chị cũng nghĩ vậy, chị không còn đường lui.”
Bắc Bắc không nói gì chỉ cười, tỏ vẻ đồng tình.
“Không sao, chị diễn phim chiến tranh biết đâu lại giảm được mấy ký, em thấy không phải người đại diện muốn fans có thiện cảm với chị đâu, mà là muốn chị giảm béo đó.” Bắc Bắc nghiêm túc nhìn Manh Manh, nói thẳng “Hình như chị mập lên à.”
Triệu Manh Manh “... Em nhìn ra hả?”
“Ừ, rất rõ mà.” Bắc Bắc bật cười nhìn chị ấy “Nói thật đi, mập lên mấy ký rồi?”
Triệu Manh Manh trừng mắt liếc cô, ai oán giơ ba ngón tay lên.
“Ba cân? Chỉ trong mấy ngày nay á?”
Triệu Manh Manh gật đầu “Chị không dám đi gặp người đại diện.”
Cô ấy nhịn không được oán trách bản thân “Sao em ăn cái gì cũng không béo vậy, uống trà sữa cũng không mập, chị chỉ dám uống trà chanh thôi này ”
Bắc Bắc buồn bã nói “Em khá may mắn.”
“Tuyệt giao.”
Hai người bật cười, ngồi trong tiệm trà sữa rất lâu mới rời đi.
Trên lầu có một cửa hàng lớn, trung tâm thương mại ở đây rất đắt đỏ, Triệu Manh Manh là khách quen ở đây, trực tiếp dẫn Bắc Bắc lên lầu ba đi dạo.
Bởi vì hai người rất hợp nhau cho nên đi dạo rất vui vẻ.
Manh Manh mua không ít đồ, còn Bắc Bắc dừng lại trước một cửa hàng dành cho nam, nhìn một chiếc áo gió treo ở bên trong.
“Sao vậy? Muốn mua cho Chu tổng hả?”
Bắc Bắc suy nghĩ sờ cằm “Quần áo của Chu Thịnh toàn là đặt may, em cảm thấy nếu mua cái này anh ấy cũng không mặc thường xuyên.”
Triệu Manh Manh trợn mắt nhìn cô “Chưa chắc nha, chị thấy chỉ cần là đồ em mua, cho dù chỉ có 100 đồng, Chu tổng cũng sẽ mặc.”
Bắc Bắc nghe vậy nghi ngờ liếc cô ấy “Chị nghĩ sai rồi.”
“Hả? Tại sao?”
Bắc Bắc cười nói “Chu Thịnh sẽ không thích, bởi vì anh ấy còn sành điệu hơn em.”
Triệu Manh Manh “... Không đến mức đó chứ.”
“Thật đó.”
Bắc Bắc nghĩ đến những bộ quần áo Chu Thịnh mặc đều phối với cà vạt, cúc áo cùng màu, trước kia không chú ý, nhưng bây giờ cô phát hiện Chu Thịnh là một người đàn ông rất tinh tế.
Đối với mấy chuyện đó yêu cầu rất cao.
“Tùy em, thích thì mua, tuy không bằng đặt may, nhưng quần áo nam của cửa hàng này không tệ.”
Cuối cùng Bắc Bắc bị Manh Manh thuyết phục, quyết định mua cái áo gió đó với giá hơn hai vạn, cũng không tính là đắt.
Sau khi đi dạo phố xong Manh Manh chuẩn bị đưa Bắc Bắc về Chu thị, vừa mới lên xe Trần Tĩnh đã gọi điện cho cô.
“Tĩnh tỷ.”
Trần Tĩnh hít sâu, nói thẳng “Bắc Bắc, thân phận của em bị bại lộ rồi.”
91.