⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy biết mẹ Đồng sẽ không nói cho mình, nhưng cô vẫn có một chút hy vọng xa vời, muốn biết mẹ ruột của mình là ai.
Có thể coi đây là một ý niệm không thể dập tắt.
Chu Thịnh hiểu Bắc Bắc, nhẹ nhàng dỗ cô "Yên tâm đi, anh sẽ hỏi giúp em, nếu như không được có thể đi điều tra."
Bắc Bắc kinh hỉ nhìn anh "Thật sao?"
Chu Thịnh cười "Ừ, tin tưởng anh."
"Vâng, những lời anh nói đều có tính toán."
"Yên tâm nhé."
Có chứng cứ rõ ràng, cảnh sát bắt mẹ Đồng về lập án.
Còn Đồng Đông, vẻ mặt hoảng sợ từ trên lầu chạy xuống, vừa khóc vừa hét.
Bắc Bắc trực tiếp bỏ qua, nhìn Chu Thịnh một hồi, Bắc Bắc mới nói "Người kia đâu?"
"Đang về, chúng ta chờ một lát."
"Vâng."
Năm phút sau, ba Đồng vội vàng trở về, nhìn hai đứa con gái đang khóc lóc trong phòng khách, nháy mắt ba Đồng suy nghĩ cẩn thận.
"Ai gọi cảnh sát đến?"
Chu Thịnh gật đầu "Xin lỗi, là tôi."
Ba Đồng nhíu mày, ông ta nghĩ mẹ Đồng sẽ xúc động như vậy, nhưng cũng không kém là bao "Chu Thịnh, cậu có biết mình đang làm cái gì không?"
Chu Thịnh nhướng mày "Tất nhiên biết."
Anh trầm mặc một hồi, kể lại chuyện vừa nãy, trong đó có cả chuyện mẹ Đồng làm, chứng có đều bày ra trước mặt, ba Đồng không muốn tin cũng phải tin.
Bắc Bắc quan sát vẻ mặt của ông ta, mới phát hiện hình như ba Đồng không biết chuyện cháy xưởng của Chu Thịnh, cũng như là chuyện anh bị thương.
Sau khi quan sát được vài phút, mới thu hồi ánh mắt.
Tốt hơn hết là nhắm mắt làm ngơ.
Một lát sau, ba Đồng hung hăng nhìn Bắc Bắc "Vậy còn mày, mày không ngăn chồng mình bắt mẹ mày đi à?"
Bắc Bắc nhướng mày, cười như không cười nhìn ba Đồng "Có phải ông quên mất tôi không phải con ruột của bà ta không."
Nhìn sắc mặt ba Đồng, Bắc Bắc cong môi mỉm cười "Có phải ông đang khiếp sợ tự hỏi sao tôi biết được đúng không? Xin lỗi nha, tôi biết từ lâu rồi. Biết tôi từ đâu đến, cũng biết tại sao mấy người đối xử với tôi như vậy."
Bắc Bắc khó khăn mỉm cười "Chỉ là tôi không hiểu, nếu ông muốn con trai, sao lúc trước còn sinh tôi ra làm gì?"
Sắc mặt ba Đồng cứng đờ, nghiến rắng trừng mắt Bắc Bắc "Mày câm miệng."
Bắc Bắc cười lạnh "Chuyện gì ông cũng dám làm, dựa vào đâu kêu tôi câm miệng?"
"Thế nào, dám làm không dám nhận hả?"
Ba Đồng nhìn chằm chằm Bắc Bắc, trong mắt suy nghĩ khiến người ta không rõ.
Chu Thịnh đứng bên cạnh, hơi nghi ngờ đánh giá ba Đồng và Bắc Bắc, trong mắt hiện lên tia ẩn ý sâu xa.
Bắc Bắc cũng không chú ý đến sự biến hóa của Chu Thịnh, mà ba Đồng cũng vậy.
Hai cha con giằng co, Bắc Bắc muốn biết mẹ của mình là ai, mà ba Đồng nhắc đến chuyện này như một quả bom, châm vào sẽ nổ.
Sau khi đàm phán, Bắc Bắc cũng không có được câu trả lời mình muốn. . TruyenHD
Chu Thịnh nhéo tay cô, nhỏ giọng nói "Về nhà trước, lần sau hỏi lại."
Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc "Anh biết?"
Chu Thịnh lắc đầu "Không rõ lắm, nhưng khả năng biết một chút."
Bắc Bắc im lặng gật đầu, cô ngước mắt nhìn ba Đồng, lạnh lùng nói "Dù ông không nói cho tôi, thì tôi cũng điều tra cho rõ chuyện này."
Sau khi nói xong, Bắc Bắc cũng không chờ ông ta phản ứng, kéo Chu Thịnh rời đi.
Hôm nay đến đây, bọn họ coi như đã khiến Đồng gia tan cửa nát nhà.

⬅ Trước Tiếp ➡