⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyện rất quan trọng, cô nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ, hơi chói mắt, cho dù có chói cô cũng phải nhìn, giống như bây giờ Đồng gia có xảy ra chuyện gì, cô cũng phải đi.
Cô muốn biết đáp án, cũng muốn biết trước khi Chu Thịnh đến…. Không có lý do nào cả, đây là chấp niệm trong lòng cô, Bắc Bắc muốn biết mẹ ruột của mình là ai.
Trần Tĩnh nhìn khuôn mặt của cô, suy nghĩ rồi đồng ý, đưa cô đến Đồng gia.
“Để chị vào với em.”
Bắc Bắc bật cười, cong khóe môi nhìn chị ấy “Em về nhà chị vào làm gì? Đừng lo lắng, không sao đâụ”
Trần Tĩnh lắc đầu “Đây không phải nhà em.”
Bắc Bắc không nói gì, cũng không biết trả lời như thế nào.
Quả thật không phải nhà của cô, nếu là nhà sao lại khiến cô cảm thấy lạnh như băng, chưa bao giờ có cảm giác ấm áp.
Cô đưa tay xoa đầu, “Không cần đâu, nếu chị không yên tâm, thì có thể ở bên ngoài chờ em.”
“Ok.” Trần Tĩnh cũng biết cô có chuyện riêng của mình, ở bên ngoài đợi không có vấn đề gì, chỉ cần Bắc Bắc an toàn là được.
Nói chuyện một lúc, xe đã đến Đồng gia.
Bắc Bắc hít một hơi sâu bước xuống xe, nhìn ngôi nhà đã lâu không ở, ho hai tiếng “Chị ở đây chờ em nha.”
“Ừ, yên tâm đi.”
Bắc Bắc đi vào bên trong, lúc này vẫn chưa đến thời gian tan làm, nên trong nhà chỉ có người giúp việc, mẹ Đồng và Đồng Đông.
Cô đi vào, dì giúp việc hét lên “Bắc Bắc về rồi à, đã lâu không gặp.”
Bắc Bắc gật đầu, nhìn người dì thân thiết của mình “Dì à.”
“Trở về là tốt rồi.”
Bắc Bắc gật đầu “Những người khác đâu ạ?”
“Mẹ con ở sân sau, con tự đi à?”
“Để con qua đó.” Dừng một chút, Bắc Bắc nhỏ giọng nói “Dì cứ làm việc đi, con đi một mình được.”
“Ừ được rồi.”
Bắc Bắc đi đến sau vườn, biệt thự Đồng gia rất lớn, phía sau có một khoảng đất rộng, trồng không ít hoa cỏ, đi qua có thể ngửi được mùi thơm.
Chỉ là lúc này, Bắc Bắc không có thời gian thưởng thức, cô chỉ có một mục đích, đó là tìm người hỏi chuyện rõ ràng.
Mẹ Đồng thấy Bắc Bắc đến hơi giật mình, sau đó lạnh lùng nói “Ai cho mày vào đây?”
Bắc Bắc cười nhạo, nhìn dáng vẻ khẩn trương của bà ta “Đây là nhà của tôi, sao lại không thể vào?”
Mẹ Đồng cười lạnh “Mày đã biết mình không phải con của Đồng gia rồi, còn mặt dày đến đây làm gì? Cút ra ngài cho tao.”
Bắc Bắc nhướng mày, đi đến gần bà ta “Bà Đồng, nếu như chồng tôi biết bà đối xử với tôi như vậy, Đồng thị sẽ ra sao đây?”
87.
Editor 14thfebruary
Nháy mắt sắc mặt mẹ Đồng trắng bệch, hung hăng trừng Bắc Bắc "Mày dám "
Bắc Bắc cười nhạo, thấp giọng nói "Như vậy mới thấy, chúng ta lớn lên không giống nhau nha."
Cô thờ ơ cười, nhưng lại khiến mẹ Đồng cảm thấy khiếp sợ, không biết sự sợ hãi này đến từ đâu, nói tóm lại, hồi trước mẹ Đồng xem nhẹ người con gái này bao nhiêu, thì bây giờ lại sợ hãi bấy nhiêụ
Đồng Bắc Bắc không giống như trước đây, không còn là đứa hay bị bắt nạt và không biết đánh trả lại người khác.
Mẹ Đồng gân cổ, hung ác nhìn cô "Mày cách xa tao một chút, đừng tới gần tao."
Bắc Bắc nhướng mày, "Bà biết tình hình Đồng thị bây giờ như thế nào không?"
Mẹ Đồng cứng đờ, nheo mắt nhìn Bắc Bắc "Là mày làm phải không, mày đã nói gì với Chu gia đúng không?"

⬅ Trước Tiếp ➡