⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh hơi khựng lại, yết hầu lăn lăn, ghé vào tai cô nhỏ giọng nói “Vợ ơi.”
“Ơi?”
“Nhớ em.”
Bắc Bắc cười, vươn tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, cọ cọ hỏi “Sao anh biết là em?”
Chu Thịnh chỉ vào cửa sổ trong suốt trước mặt “Thấy trên cửa sổ.”
Bắc Bắc khựng lại, lấy tay đánh anh “Thấy rồi còn giả bộ chi vậy, anh thật quá đáng.”
Chu Thịnh nắm lấy tay cô, đặt vào trong tay mình, nhỏ giọng nói “Ừ, muốn khiến em vui vẻ.”
Bắc Bắc nghe vậy tặng cho anh ánh mắt khinh thường “Xấu xa.”
Chu Thịnh nhướng mày, nói câu khiến người ta cảm thấy có ý đồ “Anh vẫn chưa hư đâụ”
Bắc Bắc “….”
Liếc mắt nhìn Chu Thịnh, Bắc Bắc bất đắc dĩ cười hỏi “Anh còn muốn hư đến đâu nữa? Hả?”
Chu Thịnh nhướng mày, ghé vào tai Bắc Bắc nói “Có rất nhiều cách.” Anh dừng một chút, nhéo vành tai cô mỉm cười hỏi “Vợ có muốn thử một lần không?”
Bắc Bắc trợn mắt “Không cần.”
Hai người nhìn nhau cười, Bắc Bắc duỗi tay ôm Chu Thịnh, nói “Rốt cuộc anh cũng về rồi.”
“Ừ, anh về rồi.”
“Mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa hết chưa?”
Chu Thịnh gật đầu sờ tóc cô, khẽ đáp lời “Xử lý xong rồi, chỉ còn chuyện này muốn nói với em.”
Bắc Bắc ngẩn người, đứng dậy kinh ngạc nhìn Chu Thịnh “Anh nói đi.”
Giọng điệu nghiêm túc như vậy, cô nghĩ thôi cũng biết không phải chuyện nhẹ nhàng gì, Chu Thịnh dùng giọng điệu nghiêm túc nói chuyện với cô, ngoài chuyện của Đồng gia ra, Bắc Bắc không nghĩ ra gì khác.
Chu Thịnh nhìn vào mắt cô rất lâu, hôn lên khóe miệng cô “Nghĩ ra rồi đúng không?”
“Một chút.”
Chu Thịnh dựa vào trán của cô, chậm rãi nói ra điều anh muốn nói “Tối mai anh muốn đến Đồng gia, nửa tháng nữa Đồng thị sẽ đổi chủ.”
“Rồi sao nữa?”
Chu Thịnh cười “Không mắng anh à?”
Bắc Bắc lắc đầu “Không mắng, em biết anh làm vậy nhất định là có lý do.”
“Ừ.” Chu Thịnh kể toàn bộ sự việc cho Bắc Bắc nghe, nhân tiện trấn an cảm xúc kích động của Bắc Bắc. Thật lâu sau, hai người ôm nhau trong văn phòng, trao ấm áp cho đối phương.
Bắc Bắc chớp mắt “Thật sự là do mẹ Đồng làm à?”
“Ừ, mai anh sẽ đến nói chuyện.”
Bắc Bắc hiểu rõ, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh nói “Cho em đi cùng nhé.”
Chu Thịnh nhíu mày “Nếu không em đừng đi?”
“Không sao.” Bắc Bắc lo lắng người của Đồng gia sẽ làm chuyện điên khùng với Chu Thịnh, để cho an toàn, cô cũng muốn có mặt ở đó.
“Em muốn đi.” Bắc Bắc kiên định nhìn Chu Thịnh, nhỏ giọng nói “Em cũng muốn hỏi bọn họ, mẹ của em là ai.”
Chu Thịnh cứng họng, ôm lấy cô, “Được rồi, dẫn em đi cùng.”
Hai người ở trong văn phòng anh anh em em một lúc rồi mới tách nhau ra, Bắc Bắc nhìn đống tài liệu chất cao như núi trên bàn Chu Thịnh, nhướng mi “Anh phải đọc hết mấy thứ này hả?”
“Ừ, có nhiều việc chưa xử lý xong.”
Bắc Bắc nghẹn họng, bất lực nói “Đêm nay phải tăng ca ở đây à?”
Chu Thịnh suy nghĩ, “Không, mang về nhà xem.”
Bắc Bắc “…. Được.”
Cô hơi dừng lại, đưa tay sờ lên miệng vết thương của Chu Thịnh, “Đã khỏi chưa?”
Chu Thịnh bật cười, bất đắc dĩ nói “Khỏi rồi, yên tâm đi, không phải đã gửi ảnh cho em xem rồi hả.” Lúc đó Bắc Bắc muốn biết Chu Thịnh đã khỏi hẳn chưa, nên bắt anh chụp ảnh gửi cho cô.
Đối với chuyện này, Chu Thịnh cảm thấy buồn cười.

⬅ Trước Tiếp ➡