Editor 14thfebruary
Hôm nay, bầu trời trong xanh.
Chu Thịnh đang mặc quần áo trong phòng bệnh, cẩn thận cài cúc áo, sửa sang lại cổ tay.
Lúc sửa xong chuẩn bị ra cửa, thì đụng phải người “Cảnh sát Lưu?”
Cảnh sát Lưu nhìn Chu Thịnh, hơi gật đầu “Đã có kết quả rồi.”
Chu Thịnh nhướng mày, trong mắt hiện tia kinh ngạc “Như thế nào?”
“Bị người ta mua chuộc, vì tiền.”
Chu Thịnh nghe vậy khẽ khựng lại, không chút để ý cười “Chỉ có vậy thôi à, sao thẩm vấn lại lâu như vậy?”
Cảnh sát Lưu yên lặng nghe, ý của Chu Thịnh ở một hàm nghĩ khác nữa, khẽ cười “Không còn cách nào khác, kẻ địch quá kín miệng.”
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn cảnh sát Lưu trước mắt một hồi mới nói “Chuyện phóng hỏa cũng do hắn làm à?”
“Tất nhiên không phải.”
Cảnh sát Lưu cười “Nếu cảnh sát chúng tôi chỉ có chút năng lực này cũng không được Chu thị nhìn trúng.”
Chu Thịnh không trả lời, hai người cùng nhau đi ra ngoài, vừa đi vừa nói.
“Căn cứ vào điều tra, hắn ta có đồng phạm, nghe nói chuyện đâm anh bị thương là do đồng phạm sai khiến, chuyện này chúng tôi vẫn chưa chứng thực được.” Sở dĩ điều tra chậm như vậy, là do người đâm Chu Thịnh không phải là người phóng hỏa, phóng hỏa là người khác, còn vì sao lại đâm Chu Thịnh, xác thật là vì tiền.
Theo lời kể của phạm nhân, có người đưa cho hắn hai trăm vạn để đâm Chu Thịnh.
Hoàn cảnh của tên này cũng hơi đặc biệt, trong nhà không cha không mẹ, nhưng có một đứa con gái bị bệnh bạch cầu, vì cần tiền nên hắn mới đồng ý làm chuyện phạm pháp này, còn tên khác nhân lúc Chu Thịnh nằm viện đã chạy trốn.
Hôm nay mới bắt về quy án.
Suốt đêm qua cảnh sát thẩm vấn, cuối cùng cũng hỏi ra được chuyện hữu ích.
Chu Thịnh nheo mắt, nhìn xe chạy tới chạy lui trên đường phố, nói “Là Đồng thị đúng không?”
Cảnh sát Lưu gật đầu “Người đó nói là một người phụ nữ đã gọi cho hắn, chúng tôi điều tra thì biết điện thoại được gọi từ thành phố H, nhưng cuộc gọi đầu tiên không phải là phụ nữ, mà một kẻ tái phạm.”
“Số tiền kia được chuyển qua rất nhiều tài khoản, tuy nhiên ngọn nguồn là từ Đồng thị.”
Chu Thịnh nghe vậy thì gật đầu “Hiểu rồi.”
Cảnh sát Lưu nhìn Chu Thịnh, khẽ cười “Kẻ thù làm ăn à?”
Chu Thịnh liếc mắt, mỉm cười “Gần vậy, thời gian trước tôi thu mua Đồng thị, phỏng chừng là muốn cho tôi một bài học, nhưng không ngờ tôi lại đến đây.” Điều tra được chút manh mối, người kia sợ bị lộ nên nhất thời não bị úng quyết định làm một chuyện sai lầm.
Nếu không phải Chu Thịnh bị thương, dù anh có đoán được là Đồng gia thì cũng không có chứng cứ cụ thể, nhưng hiện tại đã không còn như vậy nữa.
Anh suy nghĩ một lát, vẫn nên nói với ba Chu tình hình hiện tại.
Bây giờ Bắc Bắc vẫn là người của Đồng gia, nên việc giải quyết Đồng gia như thế nào anh vẫn còn chần chờ, những người phụ nữ Đồng gia thì không có gì lo lắng, nhưng dù sao ba Đồng cũng là ba của Bắc Bắc.
Sau khi điều tra manh mối, Chu Thịnh thương lượng với cảnh sát ở đây, vụ án sẽ bàn giao cho người thành phố H thi hành.
Chu gia có người quen ở sở cảnh sát không ít, cho nên chuyện này tương đối dễ dàng.
Sau khi sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, Chu Thịnh tính về thành phố H.