⬅ Trước Tiếp ➡
"Cảm xúc đã ổn định rồi, diện tích bỏng không lớn nhưng vẫn bị ảnh hưởng chút ít."
"Bỏng ở đâụ"
"Cánh tay và phía sau lưng."
Chu Thịnh biết rõ "Người nhà bệnh nhân thế nào, có đồng ý làm phẫu thuật không."
"Vẫn chưa trả lời, nói để suy nghĩ."
Chu Thịnh gật đầu "Nếu đồng ý thì tìm bệnh viện tốt nhất làm trị liệụ" Anh im lặng một lúc "Không để bệnh nhân thiệt thòi."
"Tôi biết rồi."
Chu Thịnh đứng ở ngoài một lúc rồi mới đi vào phòng bệnh, thăm hỏi từng người bị thương, cho dù Chu Thịnh có cảm giác chán ghét bệnh viện nhưng anh cũng không thể hiện ra ngoài, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười, khiến người khác cảm thấy thân thiết.
An ủi người nhà cũng như người bệnh xong, Chu Thịnh mới liếc mắt nhìn trợ lý, khẽ cười "Vẫn còn một cuộc chiến cam go."
Chuyện cháy nhà xưởng tuyệt đối không phải là chuyện ngoài ý muốn, nhà máy đã mở được trăm năm rồi, quản lý vẫn luôn rất tốt, công nhân cũng là người lâu năm, những chuyện này trước đây chưa từng xảy ra, huống chi.... Lúc chuẩn bị tan làm, là thời gian hỗn loạn nhất lại xảy ra sự kiến cháy.
Tào Nhất Minh đi theo Chu Thịnh đã nhiều năm, đối với chuyện này cũng biết rất rõ "Vậy bây giờ về khách sạn hả Chu tổng?"
"Ừ, về khách sạn nghỉ ngơi trước, buổi chiều sẽ đến nhà xưởng."
"Vâng."
Tào Nhất Minh khựng lại nói "Chu tổng nên đi ăn sáng thôi, tôi đói bụng rồi."
Chu Thịnh "..." Anh khẽ cười, nhìn trợ lý của mình "Vất vả rồi, đi thôi."
Hai người không giống như sếp và nhân viên, đi song song với nhau, đến một quán ăn gần bệnh viện giải quyết việc ăn sáng.
Ăn xong hai người quay lại khách sạn.
Nghỉ ngơi dưỡng sức.
Buổi sáng Bắc Bắc ở nhà ăn xong, thì đi dạo ở sau vườn với bà nội Chu, cô đã đến Chu gia vài lần, cũng đã đi xem hết toàn bộ Chu gia, lúc này rảnh rỗi nên đi dạo với bà nội.
Cho nên tâm trạng của cô rất tốt, ngoại trừ lo lắng cho Chu Thịnh, có thể nói bây giờ Bắc Bắc rất rảnh rỗi.
Buổi chiều Trần Tĩnh đến đây đón cô, hai người đến đài truyền hình ghi hình, bởi vì cô muốn đến trước để luyện tập cho nên đã đi sớm.
"Không phải em nói chị tìm vé sao? Không cần nữa hả?" Vừa lên xe Trần Tĩnh đã hỏi cô.
Bắc Bắc dừng một chút "Mẹ em sợ không kịp nên thôi ạ."
Trần Tĩnh gật đầu nhìn Bắc Bắc "Không nghĩ đến em ở chung với bố mẹ Chu tổng rất tốt."
Bắc Bắc bật cười "Bọn họ đều là người tốt, đối xử với em tốt lắm."
Trần Tĩnh à một tiếng, ghét bỏ "Thôi đi, trước kia chị không nghe ai nói người Chu gia tốt cả, chắc là vì Chu Thịnh thích em nên họ đối xử với em khá đặc biệt."
Tuy rằng đây là sự thật, nhưng Bắc Bắc vẫn phản bác lại "Chị không thể khen em hả, nói là do em khiến người khác yêu thích."
Trần Tình bật cười nói "Em cũng biết khen em à, lời này quá giả rồi, chị không làm được."
Bắc Bắc tặng cho chị ấy ánh mắt xem thường, không nói nữa.
Một lúc sau, Trần Tĩnh khẽ ho nhìn Bắc Bắc "Chị nói em nghe chuyện này."
"Chị nói đi." Bắc Bắc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Tĩnh, hơi thấp thỏm "Có chuyện gì vậy?"
"Hôm nay em sẽ phải hát một bài."
Bắc Bắc ngây người nhìn Trần Tĩnh "Chị đùa em à?"
"Không có, chị đã xem kịch bản rồi, có thử thách tụi em phải hát."

⬅ Trước Tiếp ➡