Mẹ Chu xoa chân may, "Ừ, là trang phục mới của mùa thu, mới đây nhận được một đơn đặt hàng lớn, sắp đến ngày giao hàng lại xảy ra chuyện này, có khả năng hơi phiền phức."
Bắc Bắc nhíu mày khó hiểu, mấy xưởng quần áo kiểu này thường không có đồ vật dễ gây cháy nổ, nói chung là cấm lửa, sao bỗng nhiên lại xảy ra chuyện như vậy.
"Có biết nguyên nhân không ạ?"
Mẹ Chu nắm tay Bắc Bắc an ủi, "Vẫn đang điều tra, con đừng quá lo lắng, mặt mũi con trắng bệch hết rồi kìa."
"Dạ." Tuy rằng nói thế nhưng sao có thể không lo lắng được.
79.
Editor 14thfebruary
Trong xe yên tĩnh hồi lâu, đèn đường ngoài cửa sổ chập chờn chiếu vào trong xe.
Xe chạy rất ổn định, tài xế Chu gia chạy rất cẩn thận, đối với cuộc trò chuyện ở phía sau cũng không lên tiếng.
Tay Bắc Bắc bị mẹ Chu nắm lấy, một lúc sau bà buông tay cô ra, thì điện thoại sáng lên, mẹ Chu cúi đầu nhìn mỉm cười nói với Bắc Bắc "A Thịnh đến nơi rồi, nhân viên công tác bên đó vừa mới nhắn tin đã gặp được nó, hiện tại chuẩn bị đến nơi xảy ra chuyện."
Bắc Bắc gật đầu "Dạ, vậy tốt rồi."
Cô chỉ cần biết Chu Thịnh đến nơi an toàn là được, còn những chuyện khác, chờ Chu Thịnh giải quyết xong rồi hỏi cũng không muộn.
Bắc Bắc suy nghĩ rồi hỏi "Không có người thân của công nhân đến gây chuyện đúng không mẹ?" Mấy chuyện này nếu có người bị thương, nhất định gia đình hoặc ai đó sẽ đến làm loạn, công ty xảy ra chuyện sợ nhất là bị đồn đãi bậy bạ, không đúng sự thật.
Mẹ Chu suy nghĩ, lắc đầu "Mẹ không rõ lắm, nhưng công nhân bên kia đã khống chế được. Tiếp theo xảy ra chuyện gì thì mẹ không biết."
Bà nhìn Bắc Bắc, nhỏ giọng nói "Cảnh sát đã tham gia điều tra, con đừng lo lắng."
"Lát nữa về nhà con đi ngủ sớm chút, nói không chừng sáng mai có thể nghe được tin tốt, biết chưa?"
Bắc Bắc trầm mặc nói "Nhưng con không ngủ được."
Mẹ Chu bật cười, "Cứ từ từ ngủ, con đừng thức khuya, thức khuya không tốt cho da của con. Mai có phải đi làm không?"
Bắc Bắc sửng sốt, nháy mắt nhớ đến công việc của mình "Có ạ, ngày mai phải đến đài Orange quay gameshow."
"Vậy à?"
"Dạ."
Mẹ Chu suy nghĩ "Mẹ và bà nội có thể đi xem con quay được không?"
"Dạ?" Bắc Bắc kinh ngạc nhìn bà "Mẹ muốn đến xem ạ?"
"Muốn chứ." Mẹ Chu cười "Lần đầu con dâu của mẹ đi quay chương trình này mà, nói thế nào mẹ cũng phải đến cổ vũ."
Bắc Bắc "...." Cô bật cười nhìn mẹ Chu gật đầu "Được ạ, để con nói người đại diện đưa vé cho mẹ, mẹ với bà đi thôi hả?"
"Ừ, để mai mẹ hỏi lại bà nội rồi nói con."
"Dạ."
Mẹ Chu và Bắc Bắc trò chuyện một lúc, giảm bớt sự căng thẳng và lo lắng của cô, nên Bắc Bắc không còn chú ý đến chuyện của Chu Thịnh nữa.
Tâm trạng được thả lỏng không ít, cho đến khi đến Chu gia, Bắc Bắc đi vào phòng của Chu Thịnh, dọn dẹp một chút, cả người cũng đã mệt mỏi, cô không nghĩ nhiều nữa mà đi ngủ.
Sáng hôm sau, nắng sớm mờ ảo, Bắc Bắc đã sớm thức dậy, cô đứng lên mở rèm cửa ra, toàn bộ ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào hơi chói mắt.
Cô cũng không quan tâm, nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Chu Thịnh, không biết tình huống hôm qua như thế nào.
...